Sáng sớm ngày hôm sau, khi những tia nắng ấm áp chui qua những vết nứt trên khung cữa sổ nhẹ nhàng tiến vào, rọi trên nền nhà trong phòng trọ, các tia nắng chậm rãi mở rộng ra, lan tràn cho đến khi có một tia nắng bò lên được trên giường, cuối cùng chiếu sáng rọi lên trên khuôn mặt của thiếu niên đang ngồi xếp bằng trên giường.
Cảm thụ được chút cảm giác ấm áp truyền đến từ bên ngoài, kia thiếu niên khuôn mặt vẫn bình thản không có chút cử động, một lúc sau, hai mắt đang nhắm chặt từ từ mở ra hiện rõ con ngươi đen nhánh, lạnh lùng nhưng bình thản.
Khẻ xoay mình nhúc nhích thân thể, Tiêu viêm từ trên giường dứt khoát nhảy xuống, mở cửa phòng ra nhìn thấy trong phòng không có một bóng người hơi chút giật mình, thầm nói Hải Đông Ba không lẽ có việc gì phải rời khỏi sao, bất quá như vậy cũng tốt, sẽ không có gì quấy nhiễu đến mình.
Tại thính phòng bên trong tùy tiện đi rửa mặt một chút, Tiêu Viêm đem cái thẻ bài với 2 mặt màu hồng và xanh đem treo trước cửa phòng, mặt thẻ bài màu hồng hướng ra ngoài, đây chính là dấu hiệu yêu cầu không muốn bị làm phiền.
Làm xong việc này, Tiêu Viêm xem xét thấy đã yên tâm liền trở lại phòng của mình, mở hai cánh cửa sổ đứng yên tùy ý cho ánh nắng sáng sớm ấm áp nhẹ nhàng chiếu khắp trên thân thể, đắm chìm trong cảm giác ấm áp đem cơ thể từ từ thả lỏng, cùng lúc tâm cảnh của Tiêu Viêm dần dần tĩnh lặng không hề xao động.
Im lặng đứng như thế bên cửa sổ sau hơn nữa ngày, Tiêu Viêm mới chậm rãi xoay người lại, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh nhìn không lộ ra một chút nào vui, giận tâm tình, bàn tay chậm rãi đưa lên, từ trong nhẫn một tia sáng màu xanh đột nhiên hiện ra chầm chậm bay lên, tia sáng màu xanh nhanh chóng mở rộng ra, trong chớp mắt biến hóa thành một đóa hoa sen lớn màu xanh tỏa ra hào quang xanh nhạt, bay lơ lững trôi nỗi nhẹ nhàng tại trước mặt Tiêu Viêm.
Mủi chân điểm nhẹ mặt đất, Tiêu Viêm phóng người bay lên, thân thể không chút trì hoãn rơi xuống trên hoa sen, xếp bằng ngồi xuống.
Tại lúc thân thể tiếp xúc với hoa sen, Tiêu Viêm đó là có thể rõ ràng nhận thấy được, cảm ứng của bản thân đối với năng lượng thiên địa ở xung quanh trở nên nhạy cảm rất nhiều, không hổ là bảo vật sản sinh ra cùng với Thanh Liên Địa Tâm Hỏa a.
Tiêu Viêm ngón tay khẻ động. một khỏa đan dược với ba sọc màu xanh vờn quanh thân tức thì xuất hiện ngay giữa hai ngón tay. Cúi đầu nhìn khỏa đan dược chính mình gần như hao hết khí lực mới luyện chế thành công Tiêu viêm khẻ trầm mặc một lúc, thấp giọng nói:
"Lần này tuyệt đối không thể thất bại a, bằng không không còn gì để nói."
Khẽ lắc đầu. Tiêu Viêm thở mạnh ra một hơi. Đôi mắt chậm rãi nhắm lại. Hai tay cũng là kết xuất thành kết ấn tu luyện, thanh âm phập phồng trong ngực cũng dần dần bình ổn.
Tiêu Viêm nhắm mắt không lâu thì không gian bình lặng chung quanh giống như mặt hồ yên lặng bỗng nhiên bị tảng đá rơi xuống đánh vỡ. Từ lặng yên dao động lên nhiều luồng khí năng lượng mà mắt thường có thể thấy được theo trong hư không thẩm thấu mà ra. Ở Thanh liên chung quanh xoay một trận. Sau đó hóa thành hàng ngàn hàng vạn tia năng lượng con nhắm vào Tiêu Viêm mạnh mẽ tiến tới. Sau khi đi qua màn hào quang khí màu xanh do thanh liên phát lại là nhanh chóng bị thanh lọc một lần. Sau đó mang theo một chút tinh thuần lực lượng từ thân mình thanh liên. Theo từng nhịp Tiêu Viêm hô hấp tiến vào trong cơ thể.