Sân rộng an tĩnh, giằng co hồi lâu, mới từ từ lắng xuống, vị Mạc lão này tại gia mã đế quốc thành danh sớm hơn cổ hà rất nhiều, đánh giá của hắn, tự nhiên là rất có trọng lượng, bởi vậy, ngoại trừ một người ngoài, vẫn không có nhiều người nghĩ hắn ăn nói bừa bãi.
Viêm lợi sắc mặt hắng giọng, Mạc lão phiên đánh giá như vậy, không thể nghi ngờ là gián tiếp khẳng định rằng Tiêu Viêm luyện chế tam văn thanh linh đan không có chút vấn đề, mà nói như vậy, lần này, hắn thua triệt để.
Cắn răng, Viêm Lợi vung tay áo bào lên, hướng dược đỉnh trên bàn đá thu vào trong nạp giới, sau đó dưới vô số ánh mắt chăm chú, không 1 chút chần chờ xoay người ra ngoài vội vã đi, trên đài cao, 3 người Pháp Mã trong mắt b*n r* tia âm lãnh, hắn minh bạch, nếu như lúc này không nhân cơ hội nhanh chóng rời đi, một lát Pháp Mã ba người xong chuyện ở đây, chỉ sợ chính mình không may rồi.
Trên đài cao, 2 tay Pháp Mã cắm ở trong tay áo, đạm mạc nhìn Viêm Lợi vội vã đi ra, không khỏi cười nhạt một tiếng, nói: "Bây giờ mới nhớ việc rời đi? Có phải là chậm không?"
"Cần đuổi theo hắn không? Dù sao ở đây cũng không cần chúng ta." Hải Ba Đông cười hỏi.
"Không cần." Hơi lắc đầu, Pháp Mã nhàn nhạt cười nói: "Vừa ta đã phân phó Áo Thác trong lúc kiểm nghiệm đan dược của hắn, trên đan dược để lại 1 chút linh hồn ấn ký, hắn không chạy thoát được đâu."
"Xuất vân đế quốc luyện dược công hội lần này lỗ vốn nặng rồi, một gã tứ phẩm luyện dược đại sư, bồi dưỡng cũng không phải dễ dàng gì a." Gia lão cười dài nói, dáng tươi cười nhìn có chút hả hê.
"Nếu đã tới, tự nhiên là phải có chuẩn bị cho những việc như vậy."
Cười cười, Pháp Mã nhìn phía giữa sân, ho nhẹ một tiếng, đợi sau khi mọi ánh mắt tập trung lại, mới tươi cười cất cao giọng nói: "Nếu kiểm tra đã hoàn tất, như vậy hiện tại, ta tuyên bố, quán quân lần này của đại hội.
Bàn tay lộ ra khỏi tay áo. Ngón tay chỉ về thanh niên thân hình đơn bạc, sắc mặt có tái nhợt: "Đó chình là... Nham Kiêu!"
Pháp Mã thanh âm vừa dứt. Khắp thính phòng bỗng nhiên vang lên những tiếng hoan hô đinh tai nhức óc. Vô số người hâm mộ kích động đến đỏ mặt đứng dậy khỏi ghế. Quơ lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay. Trong lúc nhất thời. Toàn bộ khoảnh sân rộng ngập chìm trong 1 biển reo vang kích động.
Không trách được khán giả trở nên hưng phấn và cuồng dã như vậy. Lúc này đây sự cạnh tranh không giống như những lần trước. Những đại hội trước, đều là sự tranh đoạt chức quán quân giữa những luyện dược sư của bổn quốc. Bởi vậy khán giả cũng không quá mức hưng phấn như vậy. Nhưng mà lúc này đây, thay đổi hoàn toàn. Đồng thời chức quán quân thiếu chút nữa đã lọt vào tay Viêm Lợi. Không một người Gia Mã đế quốc nào muốn như vậy. Khi người của quốc gia mình đoạt được quán quân, tâm tình của họ hoàn toàn bộc phát ra. Dù sao, ai cũng không muốn thấy đại hội do chính quốc gia mình tổ chức, mà cuối cùng, vinh dự lại thuộc về người của 1 nước khác.