"Thanh sắc hoả diễm?"
"Trời ạ, hắn như thế nào lại có hai loại hoả diễm?" Nhìn thanh sắc hoả diễm bốc lên trên tay của Tiêu Viêm, những tiếng xôn xao kinh dị từ trên khán đài vang lên từng đợt. Tuy ở nơi này có nhiều người không phải là luyện dược sư, nhưng đối với hoả diễm vẫn có chút hiểu biết, Tiêu Viêm trước mặt đã đánh đổ tri thức của bọn họ về hoả diễm.
So với sự kinh ngạc của khán giả, luyện dược sư trên quảng trường còn rung động hơn nhiều. Bởi vì thân là luyện dược sư, bọn họ so với bất cứ kẻ nào hiểu rất rõ, hai loại hoả diễm xuất hiện trên cùng một người là một chuyện nguy hiểm như thế nào. Phải biết rằng hoả diễm chính là thứ cuồng bạo, hai loại cuồng bạo hợp chung một chỗ, chỉ cần nhiệt độ của nó cũng đủ để đem chủ nhân đốt thành tro tàn.
Bởi vậy, khi bọn họ nhìn thấy Tiêu Viêm một lần nữa triệu hồi ra một loại hoả diễm mà so với tử hoả còn cường mãnh hơn thì không ai không khỏi kinh ngạc.
"Thanh sắc hoả diễm, hắn quả nhiên còn có bài tảy a" Nhìn thanh sắc hoả diễm trên tay Tiêu Viêm, Tiểu công chúa nhãn thần loé lên, thấp giọng lẩm bẩm.
"Đây chính là dị hoả mà hắn sở hữu sao? Không nghĩ tới đó lại là sự thật" Chậm rãi hít một khẩu nhiệt khí đang nóng dần lên lan rộng ra do thanh sắc hoả diễm xuất hiện, Liễu Linh trong lòng âm trầm thì thào.
"Đó là…" Trên bàn khách quý, Pháp Mã kinh ngạc nhìn thanh sắc hoả diễm phiêu dật, sau một lúc, đổng tử co lại, thấp giọng nói "Đó là dị hoả? Tiểu gia hoả này thế nào lại có được đồ vật này?"
"Hắc hắc. Ta lúc trước có nói qua, không cần quá để ý, hắn còn có con bài chưa lật, chính là có thể làm cho mọi người trợn mắt há mồm." Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Pháp Mã, Hải Ba Đông cười dài nói.
"Không đơn giản a, tuổi nhỏ như vậy mà đã thu phục được đồ vật mà ngay cả bọn Pháp Mã, Cổ Hà cũng thèm nhỏ dãi, thật sự làm cho người khác kinh ngạc a" Thanh hoả xuất ra,đồng dạng làm cho Gia lão lộ vẻ kinh dị, thân là đấu hoàng cường giả, hắn tự nhiên hiểu rõ.Loại loại thiên nhiên kỳ vật này có lực lượng kh*ng b* như thế nào. Nhớ khi xưa hắn từng cùng một người có dị hoả cường đấu, tuy rằng đối phương thực lực kém xa,nhưng uy lực của dị hoả lại khiến lão chịu đau khổ không ít.
"Hô" Pháp Mã chậm rãi thở ra một hơi nhẹ nhõm, đem ánh mắt hướng đến thiếu niên áo bào xám, mỉm cười nói "Xem ra vòng khảo hạch này, tên kia muốn đạt thành tích tốt nhất cũng có chút khó khăn a".
"Thanh sắc hoả diễm" Hàm răng khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, Nhã Phi thở dài lắc đầu. Nàng thật sự có chút mơ màng trong lòng. Ngắn ngủi không đến hai năm, lúc trước chỉ là một thiếu niên non nớt, đến tột cùng đã trải qua những điều gì, khiến cho hắn bay vọt lên trưởng thành mà ngay cả đến đấu hoàng cường giả cũng sợ hãi than thầm, không thấu được nông sâu.
"Chẳng lẽ đều bởi vì nàng ta sao?" Hơi nghiên đầu, Nhã Phi nhìn chằm chằm vào Nạp Lan Yên Nhiên, trong lòng lầm bẩm nói.
"Khó trách thái gia gia coi trọng hắn như vậy. Nguyên lai còn có thực lực ẩn dấu khiến người khác phải khiếp sợ." Đặt tay lên đùi phải, cặp mắt khẽ chớp lên, Yêu Dạ trên mặt thoáng có thoải mái.
Thanh niên đó lúc này cơ hồ là tâm điểm chú ý của toàn trường. Không thể nghi ngờ bây giờ chỉ có mình hắn mới có thể cùng vị thiếu niên áo bào xám kia tranh đấu. Lấy thực lực bản thân ngăn cơn sóng giữ, loại cảm giác hào hùng này chỉ có thể có được ở đấng đại trượng phu, đại anh hùng. Nạp Lan Yên Nhiên xoa nhẹ đôi môi mọng, trong lòng suy nghĩ như vậy, sau đó yên lặng giật mình.
Mọi ánh mắt ngoại giới lúc này không làm cho Tiêu Viêm động dung, lúc này hắn đang dồn hết tâm sức chăm chú nhìn dược đỉnh. Bên trong dược đỉnh, tử sắc hoả diễm gần như đã hoàn toàn biến mất, thủ chưởng đưa ra, thanh sắc hoả diễm phiêu dật đang dâng lên.
Bàn tay rất nhanh vung lên bàn đá, tám loại dược liệu bị hắn toàn bộ cho vào trong dược đỉnh, bất quá loại dược liệu cuối cùng ghi trên phương thuốc là Hậu thổ chi bị hắn để bên ngoài. Theo cảm giác của lần luyện chế thất bại trước đây, Tiêu Viếm đã hoàn toàn hiểu được vấn đề bên trong khảo hạch đã khiến cho toàn bộ luyện dược sư thất bại khi ngưng tụ đan được,vấn đề hoàn toàn là do dược liệu Hậu thổ chi, căn bản đây chính là dược liệu thừa, không có trong thành phần đan dược.
Nghi ngờ phương thuốc, muốn thành công cần có một ít dũng khí quyết đoán. Một số luyện dược sư quá tin vào phương thuốc chính thống, bởi vậy vô luận như thất bại như thế nào đều không quy kết nguyên nhân là do phương thuốc, bọn họ chỉ cho rằng đó chính là hoả hầu hoặc tinh luyện sai chỗ nào đó. Nếu cứ giữ tư tưởng đó thì trong vòng khảo hạch này nhất định sẽ thất bại thảm hại.
Tiêu Viêm cũng không thiếu dũng khí cùng quyết đoán, cho nên hắn đã tìm ra vấn đề ở phương thuốc. Chính vì vậy hắn mới nắm chắc thời gian cùng với thiếu niên áo bào xám tranh cao thấp, còn những người khác như Tiểu công chúa, thậm chí là Liễu Linh giờ này cũng chỉ là quần chúng mà thôi.
Trên quảng trường lớn, chỉ có hai đan đỉnh hoả diễm đang bốc cao, tất cả mọi ánh mắt trên sân đều dồn vào đó.Tiêu Viêm cùng với thiếu niên áo bào xám đang tập trung tinh thần, giành giật từng giây để tinh luyện vài loại dược tài còn lại.