Ngẩng đầu nhìn hoàn đan dược bay ra, Tiêu Viêm sắc mặt bình tĩnh, bàn tay vung lên, một cỗ hấp lực hút ngay nó vào tay.
Khi đan dược vào đến tay thì những hạt cát cuối cùng trong đồng hồ cũng đổ xuống, nhất thời trên quảng trường hơn một trăm đạo hồng quang bùng lên, những luyện dược sư chưa luyện chế xong đan dược thì quang kính trên mặt bàn đá bùng phát ánh sáng.
Thất vọng nhìn quang mang màu hồng loé lên, những luyện dược sư này đành cười khổ lắc đầu, sau đó mỗi người thu hồi dược đỉnh, vẻ mặt buồn bã hướng ngoài quảng trường đi ra.
Đứng ở sau bàn, Tiêu Viêm nhìn những luyện dược sư lục tục rời khỏi khu vực thi đấu, ánh mắt lướt qua chung quanh, có chút kinh ngạc hiện lên, đây mới là vòng đầu tiên mà đã khiến hơn một phần ba thí sinh bị loại, điều này không khỏi khiến hắn có chút cảm thán, đại hội quả thật vô cùng hà khắc a.
Nhìn viên đan dược vừa luyện chế trong tay, Tiêu Viêm quay đầu một vòng, đem ánh mắt hướng về phía Liễu Linh. Lúc này Liễu Linh cũng đang cười híp mắt, nhìn vào viên đan dược trong tay, thần tình đắc ý, nhìn sang thấy Tiêu Viêm đang nhìn, hắn cầm chặt lấy viên đan dược, hướng về phía Tiêu Viêm cười dài nói "Nham Kiêu tiên sinh, vận khí không tồi a, tại thời khắc cuối cùng cũng luyện chế ra đan dược… Ngươi là người có thành tích tốt nhất trong kiểm tra, nếu ngay vả cửa này cũng không qua thì thật đúng là trò đùa lớn a."
Nhìn bộ dạng đắc thắng của Liễu Linh, Tiêu Viêm thản nhiên cười cười nói "Dù sao lần này cũng chỉ cần luyện chế ra được đan dược là vượt qua, khắc đầu tiên hay khắc cuối cùng cũng không có gì khác biệt…"
"Nham Kiêu tiên sinh, lời này nói ra là có chút lừa mình a.Tại đây có vô số luyện dược sư ưu tú tham gia,có thể bằng tốc độ nhanh nhất luyện chế ra đan dược, vậy cũng là một cách thể hiện bản lĩnh a". Liễu Linh cười nói, hắn tự nhiên không muốn chỉ bằng một câu nói của Tiêu Viêm mà làm giảm đi thành tích của hắn.
"A, a! Có lẽ vậy…" Nhún vai, Tiêu Viêm không cùng hắn tốn công nói nhiều, quay đầu nhìn về phía Tiểu công chúa chắp tay cười, sau đó ngẩng đầu nhìn lên phía khán đài khách quý, chờ Pháp Mã lên tiếng.
"Hô…"
Trên đài khách quý, Áo Thác nặng nề thở ra một hơi, dùng tay áo bào lau mồ hôi lạnh trên trán. Hướng về phía Phất Lan Khắc cũng đồng dạng mồ hôi lạnh đầy mặt, cười khổ nói "Người này, mặc kệ chuyện gì cũng làm cho người khác kinh hiểm vạn phần. Hắn chẳng lẽ không biết suy nghĩ giùm cho mấy lão già chúng ta một chút sao? Loại chuyện kinh tâm động phách này, chúng ta không có được tâm trạng tốt như hắn a."
Phất Lan Khắc đồng dạng cũng lộ vẻ cười khổ. Đương nhiên, cười khổ là còn may mắn a "Bất quá hoàn hảo, tại một khắc cuối cùng cũng hoàn thành khảo nghiệm. Nếu không, vừa đoạt thành tích tốt nhất trong kiểm tra mà cửa đầu tiên đã không qua thì quả thật là quá mất mặt a…"
Nghe vậy, Áo Thác cũng tràn đầy đồng cảm, gật đầu. Nếu thật sự như vậy, hắn chẳng phải trực tiếp quay về Hắc Nham thành sao…
Pháp Mã đứng ở vị trí tiếp tân, từ trên nhìn xuống bao quát cả quảng trường lớn, ánh mắt hơi động đã thấy được hơn một phần ba thí sinh thi đấu đã bị loại. Cười khẽ rồi gật đầu, hai tay hơi đưa lên, huyên náo nhất thời từ từ an tĩnh xuống.
"Chúc mừng những người còn ở lại quảng trường thành công thông qua vòng khảo hạch thứ nhất. Bất quá, khảo hạch vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt…" Pháp Mã mỉm cười nói tiếp "Mọi người cũng biết, có một vài tiểu tử giảo hoạt, đưa ra một chút đồ vật không thể giải thích được. Bọn họ có lẽ luyện chế thành công ra hình một viên đan dược nhưng loại đan dược này lại không có tác dụng chữa thương. Trên cơ bản,cũng có thể cùng với hai chữ đan dược hoàn toàn không có chút liên quan… Cho nên, kế tiếp chúng ta cần trắc nghiệm những Sinh Cốt đan mà các ngươi luyện chế ra, để xem đến cuối cùng có đạt tới yêu cầu của phương thuốc hay không…"
Thanh âm hơi có chút khàn khàn của Pháp Mã, chậm rãi vang lên bên tai mỗi cá nhân "Hiện tại, thỉnh chư vị tham gia thi đấu tìm cái nút màu xanh bên trái của bàn đá của mình, sau đó ấn xuống"
Nghe vậy, ánh mắt của Tiêu Viêm quét qua bên trái của bàn đá, cuối cùng dừng lại tại một góc khuất khiến người khác ít chú ý. Ở chỗ này nguyên có bố trí mấy cái nút màu sắc khác nhau, ngón tay theo lời dừng lại trên nút màu xanh biếc, nhẹ nhàng đè xuống.
Khi cái nút bị đè xuống, cả bàn đá trơn bóng đột nhiên rung động nhẹ, trên mặt thạch bàn một cái thạch bàn nhỏ khác chậm rãi hiện ra, rồi nâng lên cao chừng nửa thước, trên đó có một lỗ nhỏ.
"Đây là một bàn trắc nghiệm cơ, đem Sinh cốt đan mà các ngươi luyện chế bỏ vào trong lỗ đó, nếu là đạt yêu cầu thì ngọc kính trên bàn hiện lên lục quang, còn nếu không đạt thì hiện lên hồng quang. Mặt khác, lục quang càng thịnh thì chứng tỏ ngươi luyện chế ra Sinh Cốt đan càng phù hợp với phương thuốc đặc hiệu đã đề ra, ngược lại hồng quang càng thịnh chứng tỏ ngươi luyện chế ra căn bản không phải Sinh cốt đan mà là một loại thuốc không có nửa đỉểm công dụng, đương nhiên nếu như nó có khả năng chống đói thì cũng vẫn là có công dụng khác…"