Đứng ở trên khán đài dành cho khách quý, Pháp Mã nhìn lên quảng trưởng đang sôi sục, một lát sau khẽ cười nói: "Hiện tại, mời tất cả những người tham gia tiến vào vị trí của mình".
Giờ phút này, âm thanh sôi trào trong quảng trường khiến cho mọi người ngay cả tiếng chim hót cũng khó có thể nghe được, thế nhưng tuy Pháp Mã chỉ là cười khẽ nhưng âm thanh lại vang vọng đến bên tai mỗi người. Bởi vậy mới có thể thấy được,vị lão nhân trông như cây khô này, thực lực bất phàm như thế nào.
Nghe Pháp Mã nói,trên hàng khách quý, nhất thời đứng dậy không ít luyện dược sư. Những luyện dược sư này phần lớn chính là do những thế lực lớn bồi dưỡng ra hoặc là lôi kéo về.Bởi sau lưng có thế lực duy trì và ủng hộ nên cấp bậc của những luyện dược sư này, xét về tổng thể,cao hơn so với những luyện dược sư tự do.
Đài cao hơn so với quảng trường là mấy chục thước, với độ cao như vậy, những người chỉ có thực lực đấu sư tự nhiên là không dám trực tiếp nhảy xuống. Cho nên tại hai bên đài có cầu thang đi xuống phía dưới quảng trường. Lúc này bọn họ đang chậm rãi theo thứ tự đi xuống trong ánh mắt chăm chú nhìn của vô số người.
"A! A! Liễu Linh, Tiểu Nhi, Nham Kiêu. Các ngươi cũng nên tự mình đến vị trí đi. Bởi vì ba người các ngươi trong thí nghiệm đạt thành tích kiệt xuất nên vị trí tại nơi đây chính là tâm điểm chú ý của mọi người." Pháp Mã chỉ ngón tay về phí trung tâm quảng trường ở dưới. Tại nơi đó có đến mười mấy cáí thạch bàn cực đại. Mấy cái thạch bàn này không chỉ có bề mặt lớn hơn so với những cái khác mà chiều cao cũng cao hơn không ít. Đứng trên đó quả thật là giống tình huống hạc giữa bầy gà, quả nhiên là vị trí đặc thù,chính là tâm điểm chú ý của toàn trường.
Theo hướng mà Pháp Mã chỉ, ba người nhìn vị trí đặc thù của mình mà biểu tình có chút bất đồng. Liễu Linh trong sự kinh ngạc còn hàm chứa sự hưng phấn. Tiểu công chúa thì lại có một chút của sự mong chờ muốn thử. Tiêu Viêm thì có chút sửng sốt, nhưng lại thoáng cau mày khó chịu, bản thân hắn vốn không thích loại tình huống này.
Pháp Mã chậm rãi liếc mắt qua gương mặt của ba người, cuối cùng dừng lại trên người Tiêu Viêm, như đoán được suy nghĩ của hắn, ôn hoà cười nói: "Người trẻ tuổi, khiêm tốn tự nhiên là chuyện tốt, bất quá có một số việc không thể khiêm nhường. Ngươi một khi đã tới tham gia đại hội là có mong muốn đạt được thành tích tốt. Mà đã có thành tích tốt, hơn nữa từ hơn hai nghìn người mà nổi bật thì chắc chắn sẽ bại lộ ra thôi. Đến sớm hay đến muộn có điểm khác nhau sao? Tuổi trẻ chính là thời điểm mà có thể mặc kệ mọi chuyện để có cuồng vọng. Ngày sau nhớ lại sẽ cảm thấy thú vị a…" Pháp Mã cười nói.
"Pháp Mã hội trưởng nói rất đúng…" cười khổ gật đầu, Tiêu Viêm cũng không tại vấn đề này nói thêm điều gì nữa.
"A!A! Các vị, đi xuống thôi…" Pháp Ma cười cười…
"Hai vị,ta đi trước một bước."
Liễu Linh lên tiếng, hướng Tiêu Viêm hai người cười to nói. Chợt điểm nhẹ chân nhảy lên bậc đài, nhìn liếc xuống quảng trường khổng lồ bên dưới, rồi trong tiếng hô kinh ngạc của vố số khách quý, thân hình trực tiếp nhảy xuống.
Thân thể rất nhanh rơi xuống, khi sắp chạm đất, từ hai chân phóng ra hai đạo khí trụ mà mắt thường cũng có thể thấy được. Mượn đấu khí trụ tá lực, bản thân hắn không hề có một chút hao tổn nào, hạ xuống quảng trường. Sau đó, trong ánh mắt nóng bỏng của mọi người trên quảng trường, mỉm cười nhảy lên vị trí trung tâm của quảng trường.
" Người này thật đúng là màu mè. Chẳng qua tưởng rằng chỉ có hắn có thể nhay a". Nhìn thấy một màn biểu diễn của Liễu Linh trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, Tiểu công chúa bĩu môi, thân thể mềm mại tung lên, trực tiếp loé ra đài cao. Thân thể giống như một chiếc lá, nhẹ nhàng rơi xuống. Vừa phiêu diêu nhẹ nhàng vừa tao nhã hạ xuống, tư thế quả thật xinh đẹp, giống như tiên nữ hạ phàm.