Hôm sau, bầu trời xanh thẳm, vạn dặm không mây, ánh mặt trời ấm áp mà không nóng bỏng, thỉnh thoảng gió nhẹ thổi qua mang theo một chút âm thanh ồn ào từ thành thị, khiến cho con người không khỏi có chút cảm giác tâm hồn thư thản.
Hôm nay là ngày mà Gia Mã đế quốc có một sự kiện lớn diễn ra cứ mỗi tám năm một lần. Luyện dược sư đại hội ngày hôm nay chính thức khai mạc.
Từ khi tia mặt trời đầu tiên chiếu xuống mặt đất của ngôi thành đã có lịch sử từ rất lâu này, sự yên tĩnh trên những con đường bị phá tan với sự xuất hiện tụm năm tụm ba của từng nhóm nhân ảnh thân mặc áo bào luyện dược sư.
Đây là chức nghiệp có thân phận cao quý nên ngày thường bình dân rất ít khi nhìn thấy, bởi vì bọn họ thật sự cường đại cùng với tầm quan trọng, cho nên luyện dược sư trong mắt thường nhân trở nên thần bí cũng như sự kính trọng, địa vị cao quí này cũng chỉ có luyện dược sư mới có được. Giống như một đàn kiến đông đúc, khắp nơi trong thành dần dần đều đông ngẹt những người là người, liên tục có người không ngừng chen chúc, mặc dù từ các hướng khác nhau mà đến, nhưng cái đích cuối cùng đều là hướng đến toà tháp đứng sừng sững trong thành với phong cách cổ xưa của luyện dược sư công hội.
Hôm nay là ngày mà toàn bộ cửa hàng trong thành đều mở cửa sớm hơn so với thường ngày, vô số người mang theo đồ ấm sau đó đứng ở cửa thành, nhìn những luyện dược sư vội vàng đi trên đường phố với ánh mắt tràn ngập sự hâm mộ cùng kính sợ. Sự chuẩn bị cho luyện dược sư đại hội khiến cho Gia Mã thành trở nên náo nhiệt, sôi động hẳn lên mà trong một năm qua chưa từng có.
Luyện dược sư,chức nghiệp mà ngày thường khó gặp nay cũng ùn ùn kéo đến với số lượng lớn, dịp may được thấy tràng cảnh như vậy cũng chỉ xuất hiện mỗi tám năm một lần khi luyện dược sư đại hội tổ chức mới có.
Như một thói quen hằng ngày, Tiêu Viêm đã sớm thức giấc, ngồi xếp bằng trên giường, yên lặng điều tức khoảng một canh giờ, đợi đến bản thân đạt tới trạng thái đỉnh điểm mới chậm rãi mở mắt ra.
Uể oải hoạt động thân thể, nghe được bên trong cơ thể vang lên âm thanh răng rắc, Tiêu Viêm khẽ cười, xoay người đi xuống giường, ra đến nội sảnh, liếc mắt thấy Hải Ba Đông đang đứng bên cửa sổ.
" Đi thôi, hôm nay là ngày Gia Mã thánh thành khai mạc luyện dược sư đại hội, ta thấy số lượng luyện dược sư đã đạt tới một con số kh*ng b*, không hổ là luyện dược sư đại hội a, cũng chỉ có cái loại đại hội này mới khiến cho luyện dược sư bị hấp dẫn đến nhiều như vậy mà thôi." Hải Ba Đông ánh mắt nhìn lên đường cái, không ngừng cảm thán nói.
" Luyện dược sư cũng là người, tự nhiên cũng muốn hư vinh. Mà đại hội lại là vũ đài tốt nhất để thể hiện." Tiêu Viêm tự châm một chén trà nóng, nhấp một ngụm, nhàn nhạt cười nói.
Hải Ba Đông xoay người lại. Nhìn chằm chằm Tiêu Viêm cười nhẹ nói:"Kỳ thực ta rất nghi hoặc, lấy bản lĩnh của ngươi có thể dễ dàng đạt được địa vị cao. Thế nhưng còn cố ý tới tham gia luyện dược sư đại hội, mặc dù loại đại hôi như thế này rất khó gặp, bất quá nó tựa hồ cũng không phù hợp với thực lực của ngươi.".
Tiêu Viêm cũng cười cười, hai tay đang cầm chén trà, nói:" Không có biện pháp a, mặc dù nhường cho người nào đó giành giải quán quân cũng không có gì, nhưng thứ kia khiến cho ta động tâm a… là phương thuốc Dung Linh đan, đối với ta rất hữu dụng...Ngươi mặc dù không phải là luyện dược sư,nhưng nhất định có thể tưởng tượng ra phương thuốc đối với một gã luyện dược sư mà nói có cái loại hấp dẫn lực như thế nào, huống chi còn là một phương thuốc của lục phẩm đan dược a… tại trong mắt ta thì lực hấp dẫn sẽ không thể thấp hơn so với một cái địa giai đấu kĩ.".
Bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Hải Ba Đông bĩu môi nói:" Lấy thực lực của ngươi đi tham gia đại hội,có khác gì là một đấu hoàng cường giả đi kiếm một đám người bình thường tỷ thí.".
" Ngươi cũng quá xem trọng ta a..." Có chút lắc lắc đầu, Tiêu Viêm cười nói:" Nếu là ở trước khi thi triển Phật Nộ Hỏa Liên, muốn lấy được giải quán quân của đại hội tự nhiên là dễ như trở bàn tay. Nhưng hôm nay linh hồn lực lượng của ta đã bị thương nặng, thực lực chính thức đã không thể bằng lúc trước … mà luyện chế đan dược thì tối trọng yếu đó là linh hồn lực lượng, cho nên hôm nay tham gia đại hội, ta cũng không có nắm chắc.".
" Ách... Sẽ không nghiêm trọng như vậy chứ? Một luyện dược đại sư có thể luyện chế lục phẩm đan dược nếu như cùng với đám tiểu bối tỷ thí mà lại thua, như vậy thì…" Hải Ba Đông sắc mặt cổ quái nhìn Tiêu Viêm nói.
"Như vậy mất mặt phải không?"Vẫn cười cười,Tiêu Viêm đứng dậy nói tiếp: "Nếu như ngay cả điểm ấy ý chí còn không có,như thế nào có thể theo đuổi con đường luyện dược sư xa xôi được cơ chứ."
" Tốt lắm, thời gian cũng tới rồi, đi thôi...".Đặt chén trà xuống, Tiêu Viêm cười cười, xoay người đối diện với cửa phòng đi ra, phía sau Hải Ba Đông bất đắc dĩ lắc đầu đi theo.
Ra khỏi phòng, đi dọc theo hành lang xuống quán trọ, Tiêu Viêm trên người mặc đúng là bộ áo bào nhị phẩm luyện dược sư, hấp dẫn không ít ánh mắt, bất quá đối với mấy cái này Tiêu Viêm thật ra không để ý, ánh mắt tuỳ ý đảo qua vài tên luyện dược sư rồi chậm rãi bước ra ngoài.
Đi ở trên đường cái, các loại ánh mắt kính sợ cùng hiếu kỳ không ngừng phóng tới, khiến cho khóe miệng không khỏi có chút tươi cười.
Hai bên đường phố rộng lớn,các thiếu nữ dáng vóc thướt tha yểu điệu,miệng cười e lệ, sự thẹn thùng cùng ánh mắt sùng bái hướng về phía đường phố, mang theo những ảo tưởng, mà đối tượng là những luyện dược sư thần bí, như muốn ăn tươi nuốt sống.
Ở thời đại này,luyện dược sư,thậm chí có lúc còn được đem ra so sánh với những vương tử trong các câu chuyện thần thoại, càng dễ dàng khiến cho các thiếu nữ ngày đêm mong nhớ, bởi vậy có thể biết, luyện dược sư là một loại nghề nghiệp có địa vị cao quí đến cỡ nào.
Trong thành, tiếng ồn ào, náo nhiệt ở khắp nơi khiến cho vẻ trang nghiêm, cổ kính vốn có hàng ngày của đế đô dường như tăng thêm sức sống. Tiêu Viêm tâm tình vốn bình tĩnh,lúc này cũng lặng lẽ cảm nhận được,hắn cho dù xuất sắc như thế nào đi nữa nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một thanh niên,một người trẻ tuổi,mà chỉ cần là một người trẻ tuổi,trong lòng đó là vài phần ham vui cùng bướng bỉnh,muốn người khác tán thưởng,đó là ý chí phấn chấn đến cùng, không thành công thì không buông bỏ, kiên trì đến cùng.
Chậm rãi đi đến luyện dược sư đại hội, Tiêu Viêm thỉnh thoảng gặp phải một số luyện dược sư vượt qua, trong lòng âm thầm có chút ngạc nhiên nói:" Xem ra đại hội lần này lực hấp dẫn thật lớn, không chỉ có luyện dược sư trong nước mà còn có quốc gia khác chạy tới không ít a, không biết đại hội lần này có thể hay không bỗng nhiên xuất hiện một con ngoại quốc hắc mã ….nếu là như vậy,chính là có chút k*ch th*ch a"
Trong lòng ác ý,nhưng nét mặt Tiêu Viêm không biểu lộ nửa điểm, chậm rãi đi qua vài con đường, ngẩng đầu nhìn lên, tại kia đứng sừng sững trong tầm mắt đúng là luyện dược sư công hội với phong cách cổ xưa, thở nhẹ ra một hơi, quay đầu nhìn thoáng qua Hải Ba Đông ở phía sau rồi bước vào.
Đến gần công hội mới thấy được cửa vào đông nghẹt người, Tiêu Viêm không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu, quay lại Hải Ba Đông phía sau nhẹ giơ tay lên rồi lắc mình chen vào đám đông, thân thể giống như cá vào biển khơi, quỷ dị xuyên qua đám đông.
Tại Ma Thú sơn mạch trải qua sự huấn luyện của dược lão nên bây giờ cũng giúp Tiêu Viêm tránh được không ít phiền toái. Thân thể như con thoi hướng về phía trước, Tiêu Viêm cuối cùng tiến nhập vào đại môn luyện dược sư công hội, lập tức thở dài một hơi, quay đầu nhìn thấy Hải Ba Đông đang híp lại con mắt, như bình thường sát sao đi theo phía sau mình.
" Không hổ là đấu hoàng cường giả, như vậy vẫn có thể theo sát mà mình không có nửa điểm phát hiện...". Trong lòng âm thầm tán thưởng một tiếng, Tiêu Viêm tiến vào luyện dược sư công hội, tại trong đại sảnh đi dạo một vòng, sau đó chuẩn bị tiến vào đông khu, nhưng mới vừa lên lầu,lại đúng lúc gặp đám mấy người Áo Thác đang đi xuống,vừa nhìn thấy nhau, đều là sửng sốt, chợt phá lên cười.