Trên bầu trời đêm hai đạo thân ảnh bay vút qua như sao xẹt.
Nạp Lan Kiệt và Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn mặt trầm như nước, ánh mắt thẳng tắp nhìn chăm chú về phía tây bắc xa xôi. Nơi đó tựa hồ là khu lăng mộ của hoàng thất, ngày thường cực kỳ vắng vẻ, không ngờ đêm nay bỗng nhiên có thể gặp hai tên đấu hoàng cường giả.
Vừa hạ xuống quay đầu lại, nhìn người đang phi hành mà tới cách đó không xa ngạc nhiên nói:
- Đây là… Nham Kiều sao? Hắn sao lại có khả năng đấu khí hoá cánh như thế?
Lúc Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn quay đầu là lúc Nạp Lan Kiệt bên cạnh cảm thấy được chấn động trong không khí, vừa quay đầu lại nhìn, trên nét mặt già nua cũng hiện lên một vẻ kinh ngạc.
Đương nhiên mặc dù trong lòng kinh dị, hai người dù sao cũng không phải tuổi còn trẻ như Mộc Chiến, bọn họ hiểu biết rộng rãi, cũng không đến nỗi thất thố. Mặc dù sau lưng Tiêu Viêm xuất hiện hai cánh nhưng khí tức của hắn cũng chỉ là tiếp cận với cấp bậc đấu sư mà thôi.
- Lão già, không biết ngươi có nhớ rằng có một loại đấu kỹ thất truyền hay không?
Tốc độ dần dần chậm lại, Đằng Sơn nhìn Tiêu Viêm đang đuổi theo rất nhanh, bỗng nhiên quay lại nói với Nạp Lan Kiệt.
- Ngươi nói chính là…..Đây là một loại đấu kỹ phi hành sao?
Hơi sửng sốt một chút, Nạp Lan Kiệt chợt bừng tỉnh nói.
- Ừ, không nghĩ tới Nham Kiều tiểu hữu sau lưng lại cường đại như vậy,có cả phi hành đấu kỹ đã thất truyền, lại có thể đùa giỡn như thế. Xem ra…. Sư phụ sau lưng hắn lực lượng rất là cường đại a!
Đằng Sơn nói một cách có thâm ý.
" Ừ!". Nạp Lan Kiệt gật gật đầu, bất giác lại càng xem trọng Tiêu Viêm hơn trước.
- Hai vị lão gia tử tốc độ chậm như vậy, qua một chút nữa chỉ sợ chiến đấu kết thúc mất rồi.
Hai cánh rung lên, Tiêu Viêm xuất hiện phía sau hai người cười dài nói.
- Không ngờ phi hành đấu kỹ thất truyền đã lâu hôm nay lại có thể thấy xuất hiện trên người Nham Kiều tiểu hữu, thật là làm cho người ta kinh ngạc.
Đằng Sơn cười nói.
Nghe Đằng Sơn nói ra lai lịch của hai cánh trên lưng mình, Tiêu Viêm hơi kinh ngạc một chút, nhưng rồi lại thấy thư thái. Mấy lão gia hoả này đã sống hơn nửa đời người, những chuyện đã từng nghe thấy đương nhiên phải hơn xa so với loại tiểu bối như hắn, có nhận ra phi hành đấu kỹ cũng là bình thường.
- Tiểu tử chỉ ngẫu nhiên mà có thôi, toàn là nhờ vào vận may cả.
Tiêu Viêm cười cười, chợt nhìn về phía tây bắc nói:"Hai vị, đi thôi."
Dứt lời, hắn liền vỗ mạnh hai cánh bay tới.
" Được được". Hai người bọn Nạp Lan Kiệt gật đầu, cánh sau lưng vừa động đã theo sát Tiêu Viêm.
Sau khi ba người Tiêu Viêm đi mất không lâu, phía sau bọn Mộc Chiến mới thở hổn hễn mà xuất hiện. Nhìn ba đạo lưu quang mơ hồ cuối chân trời, bọn họ đều bất đắc dĩ lắc đầu, có tốc độ của đôi cánh quả nhiên làm cho người ta không thể theo kịp.
Khoảng cách khí tức càng ngày càng gần, Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn chân mày cau lại, sau một hồi, do dự nói với Tiêu Viêm:
- Có một cỗ khí tức…..Hình như có chút giống Hải lão?
Hải Ba Đông ẩn cư vài thập niên gần đây rồi mới trở lại đế đô, cho nên lúc trước vì khoảng cách quá xa, Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn mới không nhìn ra. Hiện tại khoảng cách gần hơn mới đột nhiên phát giác cỗ khí tức nọ có chút cảm giác quen thuộc.
- À, ừ, đích thật là Hải lão.
Tiêu Viêm cười gật đầu.
- Hải lão?
Nghe hai người nói chuyện, vẻ khô héo trên mặt Nạp Lan Kiệt co rút lại một chút, lát sau không nhịn được hỏi Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn:
- Lão già ngươi nhận biết một trong hai cỗ khí tức của đấu hoàng kia sao?