"Cố ý cùng ta biểu hiện thân thiết như vậy là để cho ta làm tấm chắn làm tên kia hiểu lầm?" Bên cạnh Nhã Phi, Tiêu Viêm đột nhiên thản nhiên cười nói..
"Xin lỗi..." Bị Tiêu Viêm nhìn thấu mục đích của mình. Khuôn mặt Nhã Phi ửng đỏ Thấp giọng nói khẽ nói:"Ta thật sự là sợ bị hắn quấy rầy, Đánh cũng không đi. Mắng cũng không nghe. Cho nên chỉ có thể như vậy..."
"Ngươi... Ngươi sẽ không tức giận chứ?" Nhã Phi nhìn Tiêu Viêm khẽ nói. Như vậy mặc dù nàng có thể giải thoát một điểm. Bất quá lại làm cho Tiêu Viêm bị Mộc Chiến bỗng dưng vô cớ oán hận.
"Dù sao cũng không phải lần đầu tiên trải qua chuyện này.." Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu.
Nghe vậy. Nhã Phi nhẹ giọng cười cười. Nhưng lại vừa lại không dám nói lời nào. Vì vậy giữa hai người bầu không khí đó là như vậy trầm mặc xuống.
"Khụ... Ngươi trước chung quanh đi một chút. Còn ta đi thay Nạp Lan lão gia tử hoàn thành liệu trình khu độc hôm nay." Sau một lúc lâu, Tiêu Viêm ho nhẹ một tiếng. Thuận theo thị nữ bên cạnh đi qua thuận tay bưng lên một chén rượu hồng. Thử nếm một ngụm. Sau đó tùy ý bỏ vào trong tay Nhã Phi. Mỉm cười hướng cửa đại sảnh đi tới.
Đứng ở tại chỗ đưa mắt nhìn Tiêu Viêm biến mất. Nhã Phi nhẹ nhàng lắc chén rượu trong suốt rượu hồng đỏ sẫm. trong chén phản xạ lên nhan sắc. Khuôn mặt càng lộ vẻ hồng nhuận xinh đẹp.
Cầm chén rượu đi ra đại sảnh. Nhã Phi đứng ở cây cột bên cạnh. Nâng chén rượu. nhớ tới lúc trước Tiêu Viêm chiến đấu luồng sắc bén khí thế,thần sắc hơi có chút thất thần. Lúc này mới hơn một năm không gặp.Thếu niên bị người ta khinh thường bây giờ lại có tự tin đến như vậy.
"Nhã Phi. Đang suy nghĩ cái gì chứ?" Tiếng cười già nua đột nhiên ở sau người vang lên. Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn cười híp mắt cười nói.
"A? Không có gì." Bị quấy rầy suy nghĩ Nhã Phi cả kinh,Vội vã trả lời.
Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn cười cười. Chậm rãi đi lên đến đây, khuôn mặt có thâm ý nói:" Thấy Nham Kiêu tiểu gia hỏa kia như thế nào?"
"Cũng không tệ lắm a." Nghe vậy. Nhã Phi lời này là thốt ra. Bất quá ngay sau đó. Phát hiện gì đó đích nàng vội vã ngừng miệng. Con ngươi nhìn chằm chằm Đằng Sơn. Nhẹ giọng nói:"Đại trưởng lão. Người nói lời này có ý gì?"
"Khụ khụ.Ta cảm thấy rất hài lòng.Ta cũng không có chút phản đối a..." Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn cười nói.
Nghe đại trưởng lão nói như vậy.Hai gò má Nhã Phi nhất thời đỏ lên nhìn rất quến rũ.Nhã Phi vội vàng nói:"Đại trưởng lão. Ta đối với Nham Kiều cũng không có cái loại cảm tình này. Chỉ là cùng hắn là bình thường bằng hữu mà thôi."
"Không cảm tình Có thể bồi dưỡng..." Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn cười cười.:"Ngươi hẳn là cũng biết, thân là người trong gia tộc cũng rất ít có hai bên tình nguyện, Nhưng nếu ngươi cùng người đó hợp nhau vùa lại có lợi ích cho Gia tộc thì đó là chuyện rất hạnh phúc."