Trong đại sảnh. mọi người vẻ mặt kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm. Bọn họ cũng không nghĩ đến. Vị thanh niên này nhìn qua tưởng chỉ là am hiểu luyện dược,không nghĩ tại chiến đấu phương diện không chút nào so với Mộc Chiến thua kém.Vừa rồi giao phong chỉ trong chớp mắt. Thời gian mặc dù ngắn. Nhưng người sáng suốt cũng biết hung hiểm trong đó.
Mộc Chiến tại đế đô trong thế hệ thiếu niên. Thiên phú chiến đấu cơ hồ có thể nói là đứng đầu. Mà trong Gia Mã thánh thành,vô cùng hiếm có đồng bạn cùng lứa tuổi nào có thể cùng hắn chiến đấu. Đặc biệt trải qua hai năm nay lịch lãm quân doanh. Hiện tại Mộc Chiến. Không thể nghi ngờ là so với trước kia càng thêm mạnh mẽ cùng hung hãn. Song tại vừa rồi trong lần giao chiến, hắn tựa hồ cũng không chiếm được bao nhiêu thượng phong..
Tuy nói lần chiến đấu này. Mộc Chiến vẫn chưa vận dụng toàn lực. Thậm chí ngay cả đấu kĩ cũng chưa từng thi triển. Song mọi người cũng sẽ không quên. Vị thanh niên tướng mạo tầm thường kia. Đồng dạng hoàn toàn chỉ bằng vào bản năng thân thể mà chiến đấu.
"Không nghĩ tới Nham Kiêu này lực chiến đấu không tồi như vậy..." Kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm. Tiểu công chúa kinh ngạc nói. Nàng minh bạch rõ ràng thiên phú phương diện chiến đấu của Mộc Chiến. Song mới vừa rồi. Hắn cũng không thể đánh cho Nham Kiêu vô lực hoàn thủ. Ngược lại hai người còn chưa phân cao thấp đã dừng trận.
Liễu Linh khóe miệng hơi giật giật. Không nhìn thấy được tràng cảnh Tiêu Viêm bị đánh cho hoa rơi nước chảy như trong tưởng tượng. Hắn lúc này tâm tình cũng không thể như thế nào tốt cho. Nghe tiểu công chúa trong giọng nói đầy kinh ngạc. Trong lòng hắn có chút không vui. Thản nhiên nói:"Nếu như Mộc Chiến phóng khai tay chân dùng toàn lực chiến đấu. Ta dám nói. Nham Kiêu cũng không phải đối thủ!"
"Ha ha. Có lẽ thế." Tiểu công chúa cũng không suy nghĩ cười cười. Với tính cách phụ nữ. Quan sát của nàng tự nhiên nếu so với Liễu Linh lòng mang khúc mắc đương nhiên cẩn thận hơn rất nhiều. Thời điểm Mộc Chiến lui ra phía sau. Nàng rõ rang nhìn thấy,cước bộ người này lui về phía sau có điểm mất tự nhiên. Xem ra,một kích va chạm cũng khiến Mộc Chiến tựa hồ cũng bị chấn động.
"Nham Kiêu. Ngươi không sao chứ?"
Nóng lòng nhìn Tiểu Viêm lui ra phía sau. Nhã Phi vội vàng tiến lên. Lo lắng hỏi. Đang nói chuyện đồng thời. cánh tay đã kéo ống tay áo của hắn lại. Hiển nhiên là không muốn hắn tiếp tục đấu.
"Không có việc gì." Tiêu Viêm khẽ cười cười. Tay áo bào hạ xuống. Nắm tay lui tiến vào trong tay áo bào. Run nhè nhẹ. Đem luồng càm giác đau đớn trên cự quyền chậm rãi trục xuất.
"Người này. Thực lực quả nhiên rất mạnh. Nhìn bộ dáng. hẳn hẳn là lúc này là bát tinh thậm chí cửu tinh đấu sư..." Cảm thụ được trên nắm tay truyền đến cảm giác đau nhức. Tiêu Viêm trong lòng âm thầm phỏng đoán.