Trong đại sảnh kình khí hung mãnh đột nhiên bộc phát. Nhanh chóng khiến tầm mắt chung quanh hấp dẫn lại.Sau khi nhìn thấy khuôn mặt của người thanh niên ánh mắt hung lệ. Đều sửng sốt. Chợt đem tầm mắt tươi cười trên nỗi đau khổ của người khác.Chăm chú nhìn vào thanh niên hung hãn đang nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm. Hiển nhiên. Bọn họ đều nhận ra vị thanh niên này tại đế đô có được thanh danh cực lớn.
"Rốt cuộc đã tới sao..." Trong đại sảnh. Tiểu công chúa mỉm cười ngoe nguẩy chén rượu trong suốt màu hồng, nhẹ giọng nói.
"Ách... Đó là... Mộc Chiến?" Những thanh niên vây chung quanh tiểu công chúa phần lớn đều là quý tộc đệ tử. Bởi vậy liếc mắt một cái đã nhận ra người thanh niên vẻ mặt hung lệ kia. Lập tức sắc mặt khẽ biến thất thanh nói. Trong bọn họ nhiều người. Năm đó đều ăn thua thiệt dưới tay người này.
"Khó trách ngươi nói đêm nay sẽ phát sinh chút chuyện thú vị. Nguyên lai là nói là về người này..." Nhìn Mộc Chiến một thân thanh y. Liễu Linh cũng ngẩn người,chợt hiểu cười nhẹ nói.
"Đế đô rất nhiều người cũng biết Mộc Chiến đối Nhã Phỉ của Mễ Đặc Nhĩ gia tộc ái mộ như thế nào. Lúc đầu rời đi,hắn đã càn rỡ tuyến bố, ai dám chạm vào Nhã Phi liền làm thịt a..." Tiểu công chúa trên gương mặt lộ ra một nụ cười nhạt. Ánh mắt liếc hướng Tiêu Viêm lúc này bởi vì bị đánh lén trở tay không kịp,sắc mặt âm trầm nói:"Hắn rất xui xẻo, vừa lúc Mộc Chiến trở về lại cùng Nhã Phi thân thiết..."
"Lấy tính tình của Mộc Chiến. Buổi tối hôm nay Nham Kiêu có lẽ sẽ gặp phiền toái lớn không dễ chịu a. Lúc Mộc Chiến rời đế đô, đã là tam tinh đấu sư. Trải qua hai năm ở đế quốc biên cảnh trong quân doanh lịch lãm. Sợ rằng thực lực đã đạt đấu sư đỉnh phong..."
"Không dễ chịu thì làm sao, trêu chọc nữ nhân của người khác. Tự nhiên là cần phải nỗ lực chút gì chứ.Cho dẹp đi cái kiểu bộ dáng dửng dưng ai cũng không để vào mắt của hắn." Liễu Linh cười lạnh nói. Hắn hiện tại là đang mong mà không được có người đi ra làm giảm nhuệ khí của Tiêu Viêm.
"Bất quá nơi này là Nạp Lan gia tộc. Nạp Lan lão gia tử cũng sẽ không cho Mộc Chiến quá mức làm càn. Cho nên. Mộc Chiến nếu là muốn giáo huấn Nham Kiêu. Thì phải lựa chọn tốc độ nhanh nhất. Nếu không, Nạp Lan lão gia tử hoặc Thước Đặc Nhĩ Đằng Sơn vừa mới đi ra ngoài trở về. Hắn sẽ không còn cơ hội." Tiểu công chúa mỉm cười nói,
Hôm nay buổi chiều Tiêu Viêm cự tuyệt hảo ý của nàng. Rõ ràng cũng làm cho vị thiếu nữ bất phàm này có chút bất mãn. Cho nên lúc này. Nàng cũng không có ý đi ra giảng hòa.
Cười lạnh một tiếng. Liễu Linh thấp giọng nói:"Bất quá Mộc Chiến đúng là loại người một khi động thủ cũng không nói nhảm với địch nhân. Xem đi. Rất nhanh lại động thủ kìa..." Đang nói chuyện. Ánh mắt của hắn. Đã hướng về phía chỗ hỗn loạn trong đại sảnh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL