Bên trong đại sảnh yên lặng. Trên đài cao Thiết Mễ Nhĩ đám người đang ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần trước mặt bàn. Cát trong đồng hồ từ từ giảm xuống......
Bầu không khí yên lặng không biết giằng co sau bao lâu. Thiết Mễ Nhĩ dẫn đầu mở mắt ra. Liếc mắt nhìn cát trong chiếc đồng hồ đã giảm đi gần hơn phân nửa. Thân thể giật giật. Ho nhẹ một tiếng.
Khi tiếng ho khan của Thiết Mễ Nhĩ vang lên. Áo Thác đám người cũng mở mắt ra. Ngước mắt trong đại sảnh dò xét một vòng. Cười nói:"Xem ra lần trắc nghiệm này rất khó khăn a. Đến hiện tại vẫn chưa có người đi ra."
"Người có thực lực thì muốn tận khả năng đề cao đề luyện độ thuần. Mà thực lực kém một chút a. Thì vẫn khổ não nghĩ như thế nào mới có thể đem tài liệu trong thời gian quy định đề luyện. Cho nên trong khoảng thời gian ngắn. Tự nhiên là không có ai đi ra." Thiết Mễ Nhĩ thản nhiên cười nói.
"Ngươi cho rằng lần này ai có thể lấy được thành tích kiệt xuất nhất?" Áo Thác gật đầu. Bưng chén trà trước mặt nhợt nhạt nhấp một ngụm. Cười hỏi.
"Không thể nói trước..."
Thiết Mễ Nhĩ ngón tay khô héo nhẹ nhàng điểm lên trên lưng ghế. Hơi trầm ngâm nói:"Bất quá ta xem xét. Liễu Linh tỉ lệ hẳn là lớn nhất. Hắn thiên phú không tồi. Nhiều năm như vậy. Bản lãnh của Cổ Hà. Hắn cũng học gần ba bốn phần. Đủ để hắn đứng đầu so với những người cùng tuổi."
"Ha ha. Tiểu công chúa cũng không yếu a, lấy nội tình hoàng thất cực kì hùng hậu. Nếu như nói lần này nàng chưa chuẩn bị át chủ bài. Chúng ta không ai có thể tin tưởng a." Áo Thác cười nói.
"Mặc dù nàng thiên phú cũng không tệ. Bất quá về kinh nghiệm, nếu so với Liễu Linh vẫn có nhiều chỗ thua kém. Nếu như nàng vẫn không sử dụng át chủ bài mà nói. Hẳn vẫn thua kém Liễu Linh một chút. Lúc này dù sao cũng là sơ thí. Cho nên tỉ lệ nàng vận dụng át chủ bài là không lớn. Vì thế,cơ hội Liễu Linh lấy được thành tích tốt nhất là rất lớn..." Nhắc tới ái đồ. Thiết Mễ Nhĩ trên khuôn mặt cũng toát vẻ hài lòng, cười nói.
Áo Thác cười cười. Khóe mắt dư quang đảo qua bức màn chắn tiểu phòng của Tiêu Viêm. Trong lòng thở dài nói:"Không biết tiểu tử Tiêu Viêm kia có thể lấy loại thành tích nào. Hy vọng sẽ không quá thấp. Hắn thiên phú. So với Liễu Linh cùng tiểu công chúa. Cũng là không yếu hơn nhiều a."
"Như thế nào? Lão Áo. Vẫn ôm hy vọng sao?" Cử chỉ Áo Thác mặc dù rất nhỏ. Bất quá vẫn không có tránh được ánh mắt của Thiết Mễ Nhĩ. Lập tức hắn bất đắc dĩ lắc đầu. Một nhị phẩm luyện dược sư. Cho dù luyện dược sư thiên phú có tốt. Cũng khó có thể cùng tam phẩm luyện dược sư phân tài cao thấp a.
"ha ha." Cười cười. Áo Thác không cùng Thiết Mễ Nhĩ tranh cãi. Hai tay áo xuyên vào nhau. Sau đó đặt ở trên đầu gối, nghiêng người ngồi trên ghế. An tĩnh cùng đợi kết quả trắc nghiệm.
Nhìn thấy Áo Thác trầm mặc. Thiết Mễ Nhĩ cũng khộng nói thêm gì. cúi đầu thở dài một tiếng sau. Đó lại đem ánh mắt quét về phía đại sảnh trống rỗng.Trong lòng lên xuống như muốn đếm từng hạt cát rơi xuống
......
Ngay khi cát trong đồng hồ chảy xuống còn sót lại một phần tư. Một bức màn che mãnh khẽ động. Nhất thời. Trên đài cao vài đạo ánh mắt. trong nháy mắt phóng ra. Gắt gao nhìn chăm chú vào nơi đó.
Một cánh tay từ trong bức màn vươn ra,tiếp theo lộ ra khuôn mặt một thanh niên anh tuấn. Khuôn mặt hàm chứa tiếu ý âm nhu. Chậm rãi đi ra......
"Quả nhiên là hắn..." Nhìn thân hình cao cao của thanh niên kia.Đám người Áo Thác hơi sửng sốt. Cùng thiết Mễ Nhĩ nhìn nhau liếc mắt một cái. Chợt thở dài lắc đầu. Cổ Hà dạy đệ tử, đích xác dưới tay không thể không là nhân tài.
Liễu Linh đi nhanh ra khỏi bức màn che. Sau đó đứng ở trung ương đại sảnh. Ngẩng đầu hướng về thiết Mễ Nhĩ đám người trên cao khẽ cười. Sau đó ưu nhã hơi khom người. Phong thái mang theo lễ tiết của giới quý tộc.
Ngay khi Liễu Linh đi ra không lâu sau. Một đạo bóng hình xinh đẹp nhẹ nhàng nhanh chóng từ bức màn đi ra. Đến khi nàng nhìn thấy trong đại sảnh Liễu Linh đã đứng đó từ trước, trên dung nhan tinh sảo nhất thời lộ một nét thoáng thất vọng. Chầm chậm đi tới đại sảnh trung ương. Lầm bầm nói:"Liễu đại ca. Không nghĩ tới ngươi tốc độ dĩ nhiên nhanh như vậy."