Nhìn luyện dược sư tuổi còn trẻ kìa chậm rãi đi ra, trong đại sảnh mọi người đều ngẩn người, vài vị tam phẩm luyện dược sư vừa rồi thúc thủ vô sách,trên khuôn mặt liền xuất hiện tia chế nhạo. Ngay cả tam phẩm luyện dược sư cũng không có biện pháp. Ngươi một nhị phẩm luyện dược sư. Có bản lãnh gì?
Nạp Lan Túc nhìn chằm chằm người tuổi trẻ đi ra, quay đầu cùng Nạp Lan Yên Nhiên liếc mắt nhìn nhau, đều là từ đối phương trong mắt hiện ra một tia kinh ngạc, hiển nhiên, cử chỉ của thanh niên nhị phẩm luyện dược sư này,thật sự ngoài dự liệu của bọn họ, vừa rồi vẫn thỉnh vào. Đó là cấp mặt mũi cho Nhã Phĩ. Nói thật ra, nhìn tướng mạo. Bọn họ vẫn không có cái gì chờ đợi ở vị luyện dược sư trẻ tuổi này.
Tuy nói người không thể dựa vào tướng mạo, có đúng hay không đối phương dù sao cũng chỉ là một gã nhị phẩm luyện dược sư, loại...cấp bậc này, vẫn còn là giai đoạn ban đầu của luyện dược thuật, chẳng lẻ còn có thể trông cậy một sơ học giả. Liền có thể khu trục lạc độc mà ngay cả đan vương Cổ Hà đều không thể làm được sao?
"Vị tiểu huynh đệ này, ngươi …" Đứng dậy, Nạp Lan Túc mặc dù trong lòng cũng không thế nào cho rằng người tuổi trẻ trước mặt có che dấu bản lãnh. Chỉ vì thói quen cho phép. Hắn thoáng có chút cẩn thận dò hỏi: "Ngươi có nắm chắc trị liệu được cho lão gia tử?"
Chậm rãi đứng ở trong đại sảnh, Tiêu Viêm liếc mắt Nạp Lan Túc. Đạm mạc nói: "Vậy xin hỏi, đan vương Cổ Hà có nắm chắc trị liệu?"
"Ách …" Nghe vậy, Nạp Lan Túc liền ngắc ngứ, tức thì xấu hổ lắc đầu: "Nếu Cổ Hà đại sư có thể trị liệu, chúng ta đây cần gì phải phí tinh lực như vậy để mời người đến chữa bệnh."
"Nếu ngay cả đan vương cũng không có tuyệt đối nắm chặc, vậy Nạp Lan tộc trưởng nói lời này với ta, có đúng hay không có chút ……" Tiêu Viêm thanh âm khàn khàn thoáng có chút trào phúng, lạnh lùng nói.
Có chút ngượng miệng. Nạp Lan Túc dự định chỉ dò xét một chút người tuổi trẻ này, nhưng lại không nghĩ rằng hắn miệng lưỡi lợi hại như vậy. tức thì có chút ứng phó không kịp, trong lúc nhất thời, cũng không biết đáp lời như thế nào cho tốt.
"Các hạ hiểu lầm gia phụ rồi, hắn cũng không phải là nhằm vào ngươi. Chỉ là lão gia tử hôm nay tình huống càng ngày càng không ổn. Chúng ta cũng không còn bao nhiêu thời gian để tiêu hao, cho nên tự nhiên phải cẩn thận một chút, xin đừng để bụng." trong khi Nạp Lan Túc còn đang kinh ngạc, một bên Nạp Lan Yên Nhiên tĩnh tọa, ngọc thủ nhẹ nhàng giật nhẹ vạt áo Nạp Lan Túc, quay về phía Tiêu Viêm thong dong mỉm cười nói.
"Vừa rồi các ngươi lãng phí thời gian. Vẫn còn chưa đủ sao?" Ánh mắt hướng trên người nữ nhân xinh đẹp Tiêu Viêm nắm tay trong ống tay áo không tự giác nắm chặt lại, thanh âm của hắn, vẫn như cũ không có chút gợn sóng, không chỉ bởi vì mỹ mạo đối phương mà buông lỏng, ngược lại phát ra từng tia lạnh như băng,không khó phát hiện.
Nghe lời này của Tiêu Viêm. Trong đại sảnh hơn mười luyện dược sư, sắc mặt không khỏi hiện lên vẻ khó coi. Lời này của Tiêu Viêm. Không thể nghi ngờ chính là lời nói lúc trước của bọn họ, lãng phí thời còn sót lại không nhiều của Nạp Lan lão gia tử. Lập tức. Một vị lão nhân đầu tóc hoa râm. Khuôn mặt đỏ lên nhịn không được tiếng khiển trách thoát khỏi miệng quát: "Đâu đến lượt mao đầu tiểu tử ngươi có thể cuồng vọng như thế chứ. Ngươi,một gã nhị phẩm luyện dược sư. Có tư cách gì cùng chúng ta nói loại...chuyện này?"
Tiếng quát lão nhân vừa vang lên. Chung quanh vài tên luyện dược sư đều căm phẫn gật đầu, cùng hướng ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm hướng về phía thanh niên.
Nhìn thanh niên khuôn mặt đạm mạc giống như một khối băng. Nạp Lan Yên Nhiên mày liễu cũng khẽ cau lại. Nếu hắn có bãn lãnh thật sự, nàng cũng không ngại cho hắn cuồng vọng một chút, nhưng nếu không năng lực chánh thức gì. Lại thích mạnh miệng hết lần này tới lần khác, người như thế,làm nàng đáy lòng chán ghét.
"Nghe ngữ khí của các hạ. Tựa hồ đối với bãn lãnh chính mình có một chút tin tưởng a …" Nạp Lan Túc phục hồi tinh thần lại, nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, trầm giọng nói: "Bất quá ngươi hẳn là biết, mặc kệ ngươi thiên phú kiệt xuất như thế nào. Nhưng hiện bây giờ ngươi. chỉ là nhị phẩm luyện ……"
Nạp Lan Túc nói, vẫn chưa hoàn toàn nói ra, bỗng đột nhiên dừng lại, đồng thời, trong đại sảnh. Nhiệt độ chợt lên cao, những tam phẩm luyện dược sư nguyên bản còn muốn châm chọc, giờ phút này cũng chậm rãi há hốc miệng. Không thể tin nhìn chằm chằm thanh niên trong đại sảnh …trên lòng bàn tay đang bay lên hai luồng thanh sắc hỏa diễm.
Đứng bên cạnh. Nạp Lan Yên Nhiên nhìn thanh sắc hỏa diễm trong lòng bàn tay thanh niên, ngọc thủ chậm rãi trở nên hồng nhuận, khiếp sợ cùng vui mừng như điên, tại lúc đó làn thu thủy từ con ngươi lóe ra.