Phía trên vách núi xanh ngát cây lá.Thiếu nữ chậm rãi xoay người. Nhìn chăm chú lục sắc nhân ảnh đang quỳ gối. Sau một lúc lâu trên khuôn mặt thanh nhã hiện lên một chút dịu dàng. Mỉm cười nhẹ giọng nói: "Đã hơn một năm rồi. Tiêu Viêm ca ca rốt cục đã đi tới đó a..."
Nhìn vẻ mặt xinh đẹp dịu dàng của thiếu nữ. Lục sắc nhân ảnh sáng suốt duy trì trầm lặng. Đợi đến sau một lúc lâu, tầm mắt người trước mặt lần thứ hai tập trung nhìn lại. Hắn mới chậm rãi đem đại khái khoảng thời gian lịch lãm của Tiêu Viêm kể ra.
Đứng ở bên bờ vách núi. Huân Nhi lẳng lặng nghe từ miệng bóng người kể lại từng chuyện kinh tâm động phách. Nghe đến đoạn hắn cùng hai gã đấu hoàng cường giả chiến đấu rồi bị thương nặng,trong con ngươi thu thủy dịu dàng. Chợt xẹt qua một ít yêu thương cùng kinh ngạc.
" Xà linh giả lục man. Bát dực hắc xà hoàng. Thiên xà phủ địa nhân. Mấy năm nay. Thật đúng là càng ngày càng bá đạo..." ngón tay thon dài như ngọc nhẹ kẹp lấy từ phía trên đỉnh đầu hạ xuống một phiến lá cây. Huân Nhi bình thản nói. Không dấu được có chút ba động trong giọng nói,ẩn chứa một tia lạnh ý. Mặc kệ Lục Man hai người kia rốt cuộc là bởi vì sao mà động thủ. Nhưng bọn họ thiếu chút nữa khiến cho Tiêu Viêm trọng thương mà chết.Đây là sự thật.
"Sự tình này. Ngày sau sẽ tìm bọn họ tính sổ...... Nhưng mà,chỉ là.Vị đấu hoàng cường giả đi theo bên cạnh Tiêu Viêm ca ca. Chi tiết có biết rõkhông?" Chiếc lá cây màu xanh biếc trôi nổi ở lòng bàn tay Huân Nhi. Chậm rãi quay cuồng. khi thì đảo theo gió, khi thì uốn khúc. Nàng khẽ liếc mắt về bóng người quỳ dưới đất. Cau mày nói.
"Đã điều tra. Người nọ tên là Hải Ba Đông.Từng là trong thập đại cường giả của Gia Mã quốc, được gọi là Băng hoàng. Thực lực ở đấu hoàng cấp bậc,tinh thông băng hệ đấu khí. Với lại dường như với Thước Đặc Nhĩ gia tộc có nguồn gốc sâu xa... vài chục năm trước tại đại sa mạc Tháp Qua Nhĩ bị Mỹ Đỗ Toa nữ vương phong ấn. Sau đó ẩn cư ở Mạc thành. Cho đến khi Tiêu Viêm thiếu gia đến khoảng thời gian trước. Mới giúp hắn phá giải phong ấn. Sau đó. luôn luôn đi theo ở bên cạnh Tiêu Viêm thiếu gia. Động cơ... còn chưa rõ ràng." Lục sắc nhân ảnh cung kính nói.
"Động cơ không rõ?"
Mày liễu khẽ nhăn.Thiếu nữ giống như có chút không hài lòng việc trả lời lấy lệ như vậy.Mặc kệ bất luận người kia có ý nghĩ thế nào vẫn làm trong lòng nàng có chút khẩn trương.Nàng như lập tức tưởng tượng ra cảnh một con hồ ly đang bảo hộ con bê non. Cực kỳ mẫn cảm khủng hoảng dâng lên. Nàng không để cho một nguy hiểm lớn như vậy,giống như một khối bom. Ẩn núp ở bên người Tiêu Viêm.
"Xin lỗi tiểu thư. Ngài cũng biết ở trong cơ thể Tiêu Viêm thiếu gia. Có một linh hồn thần bí cường giả. Đến nay chúng ta không có bất luận tình báo gì.Nhưng hắn,dường như lại là đối với chúng ta hiểu rất rõ... trong khoảng thời gian Lăng Sư đi theo Tiêu Viêm thiếu gia. Mặc dù ẩn nấp cực kỳ hoàn mỹ. Nhưng dựa theo tin tức Lăng Sư truyền lại. Lúc ở trong tối bảo vệ Tiêu Viêm thiếu gia. Vị thần bí cường giả kia hình như đã phát hiện tung tích của hắn. Chỉ là đối phương không có động tĩnh gì mà thôi. Nghĩ ra, nhất định là nhìn ra dụng ý của Lăng Sư." Lục sắc nhân ảnh cười khổ nói.