Sắc mặt biến ảo nhìn chằm chằm vào tấm lam chúc kim phiến,.Vị Tông chủ của Vân lam tông khuôn mặt điềm tĩnh mà xinh đẹp. Ngọc thủ đột nhiên nắm chặt trong lòng không khỏi có chút hoảng hốt.
" Mảnh nhỏ hải chi tâm giáp sao lại gặp phải chỗ này? Chắc lẽ lúc nãy tiểu gia hỏa kia cũng ở chỗ này sao?Nếu Hải chi tâm giáp bị nghiền nát, hắn chắc là cũng bị thương rất nặng đi? Gia hỏa này sao nơi nào cũng có hắn a?" Ánh mắt có chút gấp gáp có chút đảo qua trên mặt đất, nhưng cũng không tìm được nửa điểm giấu vết, phụ nữ mặc áo cẩm bào trên mặt hiện lên vẻ tức giận,
" Vân Vận tông chủ. Người làm gì?" Đứng một bên, lão giả nhìn thấy sự thất thố của Vân Vận, không khỏi ngạc nhiên và sững sờ, đây là lần đầu tiên lão thấy vị nắm trong tay Vân Lam tông có chút khác thường như vậy.
" A, Không có việc gì." Bị thanh âm của lão giả bừng tỉnh,, cẩm bào phụ nữ nhanh chóng thu liễm. Trong nháy mắt liền hồi phục sự lạnh nhạt, cười cười nhìn lão giả đối diện, liền bỏ mảnh nhỏ của tâm giáp vào giới chỉ, nhẹ giọng trầm ngâm nói:" Gia lão, Ta nghĩ chũng ta nên điều tra thân phận xác thực của bốn vị đấu hoàng,dù sao mấy người Đấu hoàng cường giả lẻn vào Gia mã đế quốc hẳn là không phải để du ngoạn đơn giản như vậy."
Nghe vậy. Lão giả nhất thời kinh ngạc nhìn qua cẩm bào phụ nữ, lấy tình tình của nàng hình như không cảm thấy hứng thú với mấy chuyện này mới phải a.
" Mảnh khim chúc lúc trước tột cùng là cái vật gì? Trong lòng hiện lên một mảnh nghi hoặc, Lão giả thân là thủ hộ giả ( Người bảo hộ) của Gia mã đế quốc, Vốn đây là nhiệm vụ của lão phải điều tra cường giả nào gây rối, đang định mở miệng nhờ Vân lam tông hỗ trợ, không ngờ Nàng lại chủ động mở miệng, bởi vậy lão giả cũng nở nụ cười, thuận miệng nói luôn:" Cũng tốt."
" Phía dưới đó là Diêm thành rồi, Cũng nên đến…. Mặc gia hỏi một chút tình báo." Đôi mắt đẹp nhìn xuống thành thị. Cẩm bào phụ nữ cười cười, liền hường phía Diêm thành bay đến, Lão giả cũng vội vàng theo phía sau.
Ba ngày sau. Thạc Mạc Thành. Tổng Bộ của Mạc thiết dong binhđoàn.
Trong một phòng ốc u tĩnh, nhàn nhạt mùi hương là cho tinh thần có chút sảng khoái và say mê, Ở trên giường, một thiếu niên nhắm chặt mắt nằm phía trên,. Một hồi mới thở ra được một hơi thở mong manh, Làm cho mọi người lo lắng là có hay không ….kết quả là ra đi.( Ngẻo ấy mà)
Thiếu niên nằm trên giường có chút mơ hồ cảm giác được có những bước chân người đên gần rồi lại mơ hồ nhanh chóng biến mất.
Không biết là qua bao nhiêu lần đóng mở cửa. Thiếu niên trên giường giống như chết đột nhiên ngón tay bỗng nhẹ nhàng run lên, sau nửa ngày thì hơi thở yếu ớt bắt đầu có chút cường thịnh, qua một lúc sau lông mày đột nhiên run rẩy, ánh mắt có chút nhấp nháy, rồi mở ra.