Trên xà ngang lớn, ba đạo nhân ảnh đứng sừng sững, bàng bạc khí thế tuôn ra, mọi người trong đại sảnh bị áp bách có chút không thở nổi.
Trong đại sảnh, Nạp Lan Yên Nhiên cùng với Cát Diệp vẻ mặt chấn động nhìn lên ba đạo nhân ảnh trên xà ngang, thấy rõ khí thế ba người bộc lộ đều là đấu hoàng cấp bậc. Đây chính là siêu cấp cường giả mà với thân phận của Nạp Lan Yên Nhiên bình thường cũng khó có thể gặp mặt. Nhưng hôm nay, tại đại sảnh của Mặc gia, lại có đến ba người, chấn động này trực tiếp phá vỡ định lực của Nạp Lan Yên Nhiên.
- Cần mang việc này nhanh chóng báo cáo với sư phụ!
Trong lòng hiện lên một ý niệm, Nạp Lan Yên Nhiên cùng Cát Diệp nhìn nhau, từ trong mắt cả hai hiện lên một tia ngưng trọng. Ba gã đấu hoàng cường giả đủ để gây chấn động Gia Mã đế quốc.
Đứng sừng sững trên tru đỉnh, Tiêu Viêm chăm chú nhìn thanh y nữ nhân, mặc dù gương mặt đã được một tấm lụa xanh mỏng che lại, nhưng dưới tà áo xanh kia là một thân thể mềm mại, cũng khiến cho người tinh tường có thể đoán được dung mạo của nàng, có lẽ không quá kém.
Lúc này, trong lòng thanh y nữ nhân thần bí, Thanh Lân đang hôn mê nhưng cánh tay nhỏ nhắn vẫn đang giẫy dụa.
- Ha!Ha. Tiểu nha đầu, yên tâm đi. Ta không nỡ làm tổn thương ngươi đâu.
Ôn nhu v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Lân. Thanh y nữ nhân nhu hoà cười, tay trái nhẹ nhàng ôm nàng vào ngực. Lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào tình thế mình bị bao vây bởi Tiêu Viêm và Hải Ba Đông. Sau đó cười nói:
- Nếu sớm biết rằng sẽ dẫn động đến hai gã đấu hoàng cường giả, ta tựu sớm động thủ. Tại Mặc gia kia có cái gọi là Di thực thuật. Ta vốn tưởng có gì lợi hại nên âm thầm học trộm, thật là làm ăn lỗ vốn.
Nghe được thanh y nữ nhân nói, bọn Mặc Lan ở phía dưới sắc mặt đại biến. Bọn họ nghĩ đến Ngạo địa bí thuật vốn là tuyệt truyền vậy mà bị thần bí nữ nhân này học trộm mà không biết.
Rõ ràng là quân trộm gà, nay lại phản khách vi chủ trách cứ chủ nhân nuôi gà không tốt. Thanh y nữ nhân này quả là quân cường đạo. Nhiều Mặc gia đệ tử tức giận đến trợn trắng mắt nhìn, bất quá, họ bị xem thường thì sao? Bọn họ dám tìm người để lý luận sao? Người ta là đấu hoàng cường giả đó, Mặc gia còn chưa có cái thực lực để cùng loại cường giả này lý luận. Cho nên cũng chỉ đành âm thầm nuốt lấy quả đắng này mà thôi.
- Các hạ là ai? Vì sao cướp đoạt Thanh Lân? Tiêu Viêm chăm chú nhìn thanh y nữ nhân, hắc bào hạ xuống che đôi mắt, quát lạnh nói.
- Tiểu gia hoả này nguyên gọi là Thanh Lân sao? Ha ha. Cố gắng không sai.
Thanh y nữ nhân cười nói, ngón tay cẩn thận đè lên mi mắt của Thanh Lân, chăm chú nhìn đồng tử lờ mờ có ba cái tiểu hắc điểm. Lúc này mới vừa lòng, gật gật đầu, nhẹ giọng lẩm bẩm:
- Quả nhiên là Bích cà tam hoa đồng. Xem ra bạch nha đầu cảm ứng không sai lầm a.
Thanh y nữ nhân vén nhẹ mi mắt của Thanh Lân khiến cho Tiêu Viêm khoé miệng có chút run rẩy. Hiện tại hắn cũng đã hiểu, nguyên lai nữ nhân thần bí này cũng là vì Thanh Lân có Bích xà tam hoa đồng mà đến.