Đạm mạc nhìn khối băng trắng bị nghiền nát, hắc bào nhân hơi ngẩng đầu, nhìn xuyên qua tấm áo choàng màu đen, chậm rãi đảo quanh đại sảnh tĩnh mịch.
Tuy rằng ánh mắt của hắn bị tấm áo cắt đứt, bất quá khi ánh mắt của hắn đi đến người nào, thì người đó sắc mặt đại biến, rụt cổ lại. Trong lòng mọi người đều hiện lên thủ đoạn kinh khủng của hắn, không hề có ý định di động, cũng không dám nhìn vào hắn.
Nạp Lan Yên Nhiên ngọc thủ nắm chặt, khuôn mặt xinh đẹp thoáng chút trắng nhợt nhìn chằm chằm vào khối băng đang từ từ bị tan chảy trên thảm, thân thể không kìm được khẽ run lên. Một giờ trước còn đang bàn kế hoạch lớn với Mặc gia đại trưởng lão, vậy mà giờ đây trước mặt nàng đến xương cốt cũng không còn. Hai tràng cảnh khác nhau quá lớn diễn ra trong một thời gian ngắn khiến cho người nhìn có chút khó có thể tin được.
Hít sâu một ngụm khí lạnh, Nạp Lan Yên Nhiên chậm rãi đem nội tâm kích động đè xuống. Nói thế nào thì dù sao đã kinh qua ba năm tu hành nàng đã không còn là cô gái xốc nổi như trước, sắc mặt từ từ hồi phục, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào hắc bào nhân nói:
- Không kể ngươi là ai, đến hôm nay ngươi đã kết hạ ân oán cùng với Vân Lam Tông, có thể Mặc Thừa không có tư cách khiến cho Vân Lam Tông cùng với một đấu hoàng cường giả nảy sinh xung đột. Nhưng có một vấn đề chính là vì danh dự bổn tông, Vân Lam Tông tuyệt đối không tiếc đại giới!
- Hôm nay, ngươi tại Đông Nam tỉnh trước mặt đông đảo các thế lực cùng với chúng ta, chém giết Mặc Thừa. Nếu Vân Lam Tông ta ngồi im mặc kệ thì các thế lực khác sẽ cảm thấy nguội lạnh với Vân Lam Tông.
Hắc bào nhân bắt gặp ánh mắt của nàng, lẳng lặng nhìn chăm chú thấy rằng khí thế của mình không áp bách được Nạp Lan Yên Nhiên, sau một hồi, khẽ lắc đầu, thấp giọng nói:
- Ta cùng Vân Lam Tông các ngươi sớm muộn đều là đối lập. Cho dù hôm nay không giết Mặc Thừa, ngày sau ta cũng sẽ đến Vân Lam Tông, đến lúc đó sợ rằng ân oán sẽ càng thêm kịch liệt, nên nhưng lời vừa rồi ngươi nói với ta vốn là vô dụng.
- Các hạ đến tột cùng là ai?
Nghe được hắc bào nhân nói thế, Nạp Lan Yên Nhiên mày liễu cau lại, nhịn không được quát lên.
- Ngày sau ngươi sẽ biết.
Hắc bào nhân nhàn nhạt nói một câu, rồi không để ý đến Nạp Lan Yên Nhiên, xoay người lại, chậm rãi quay về phía Mặc gia đệ tử đang sầu thảm bước tới.
- Giao người!
Dừng trước mặt Mặc Lan, cách chừng hai thước, hắc bào nhân cất giọng lạnh như băng, trong đó vẫn ẩn chứa sát ý nồng đậm. Mặc Lan trong lòng có chút run rẩy, hiểu rõ nếu như mình còn trì hoãn thì sợ rằng chính mình sẽ hoá thành khối băng.
- Đại nhân… người đang trên đường đến.
Thanh âm hãy còn chút run rẩy, Mặc Lan cước bộ run run, lùi về sau hai bước mới thoáng có chút yên tâm.