Đại sảnh chìm trong im lặng. Mọi người sững sờ nhìn Mặc Thừa dễ dàng bị hắc bào nhân bóp cổ lập tức không kềm được nuốt một ngụm nước bọt. Hơn mười phút trước còn đang hoạch định kế hoạch nhất thống mấy tỉnh đông bắc của Gia Mã đế quốc, hùng đồ đại lược. Mười phút sau, ngay cả tánh mạng nhỏ cũng bị người khác nắm trong lòng bàn tay. Loại này quả thật là biến hóa nghiêng trời lệch đất, làm cho mọi người trong đại sảnh cò cảm giác cực kỳ khó tin.
Nhưng mặc kệ cảm giác không đúng như thế nào, cái đang xuất hiện trước lại đúng là sự thật, một sự thật tàn khốc. Thanh danh hiển hách khắp mấy tỉnh đông bắc, Mặc gia đại trưởng lão, Quái Tử Mặc, lúc này đang trở thành một món đồ chơi trong tay người khác.
Nghe giọng nói lạnh lẽo truyền ra từ bên dưới hắc bào, mọi người trong đại sảnh cũng mừng thầm trong bụng. Bất chấp như thế nào, nếu Mặc gia thật sự mất đi một gốc rễ trụ cột như Mặc Thừa, ngày sau, những thế lực nhỏ có thể lợi dụng cơ hội này để thoát khỏi sự khống chế của Mặc gia. Bởi vậy, trong đại sảnh, mặc dù có không ít thế lực đồng minh của Mặc gia, nhưng lại vẫn như cũ, chưa hề có một người nào ra tay tương trợ.
"Các hạ, xin thủ hạ lưu tình!". Thấy hắc bào nhân chuẩn bị đem Mặc thừa trong tay bóp cổ chết, trong đại sảnh một tiếng quát thình lình vang lên.
Nghe tiếng quát, mọi người trong đại sảnh đều hướng mắt về nơi phát ra âm thanh, cuối cùng dừng lại trên người Cát Diệp vừa đứng dậy, lập tức sắc mặt có hơi biến đổi.
Bị mọi người nhằm chằm chằm, trên gương mặt già nua của Cát Diệp hiện lên một nụ cười khổ. Nói thật ra, sau khi chứng kiến tình huống Mặc Thừa không hề có sức phản kháng, hắn tự nhiên cũng không muốn làm người dẫn đầu như vậy. Bất quá, mặc kệ nói như thế nào, mọi người đều biết, Vân Lam Tông quả thật là chống lưng cho Mặc gia. Chẳng biết chi tiết sự tình như thế nào, chỉ nghĩ rằng, nếu như hắc bào nhân thần bí kia chỉ muốn giáo huấn Mặc Thừa một chút, Cát Diệp cũng sẽ không ra mặt ngăn cản. Nhưng mà, xem tình huống bây giờ, hắn rõ ràng là muốn hạ sát thủ. Đến nước này, Cát Diệp cũng không thể ngồi yên. Dù sao, nếu Mặc Thừa bị người khác giết ngay trước mặt hắn, ngày sau trở lại Vân Lam Tông, chỉ sợ không tránh khỏi bị giáo huấn một phen.
Tiếng quát của Cát Diệp, ngược lại cũng làm cho động tác của hắc bào nhân ngưng trệ một lúc. Hắc bào xoay qua, lạnh nhạt nhìn Cát Diệp đang đứng trên đài cao. Trên tay trái, một ngọn Sâm Bạch hỏa diễm nhàn nhạt không ngừng nhảy múa.
Nhìn chằm chằm Cát Diệp hồi lâu, hắc bào nhân lại xoay đầu đi. Dưới hắc bào, đôi mắt lạnh lẽo tập trung trên gương mặt gương mặt trắng bệch của Mặc Thừa, lạnh lùng nói: "Giao Thanh Lân ra!".
"Đại đại nhân, ta thật sự không hiểu người đang nói gì." Bị ánh mắt lạnh lẽo chăm chú, gương mặt Mặc Thừa có chút đau đớn, môi run rẩy nói.
Trong hắc bào, bóng người rõ ràng lắc đầu thở dài, bàn tay mạnh mẽ dựng thẳng lên, trên tay, ngọn Sâm Bạch hỏa diễm như nhảy múa. Sau đó vẽ lên một vòng, vừa khớp với gốc cánh tay phải của Mặc Thừa quét nhanh.