Băng qua dòng người cuộn trào mãnh liệt trên đường phố. Hai người Tiêu Viêm sau khi vòng vo gần nửa vòng mới dần dần đi tới vị trí trung tâm Mặc gia.
Đứng ở cuối khu phố, Tiêu Viêm nhìn Mặc gia tổng bộ kín đáo như một toà thành trì cỡ nhỏ, nhịn không được lắc đầu, Mặc gia không hổ là gia tộc phía đông tỉnh có thế lực cường đại nhất Gia Mã đế quốc.Chỉ với pháo đài phòng vệ sâm nghiêm như thế này, phải tiêu tốn vào đó không ít tiền tài để tu kiến.
Tại nơi vách tường cao chót vót,cứ cách mỗi mười thước lại có một chốt phòng ngự tuần tra. Tại vài chỗ khe hở, Tiêu Viên có thể mơ hồ nhìn thấy nhiều mũi tên bén nhọn, dưới ánh mặt trời loé lên quang mang dày đặc.
Linh hồn lực từ các chốt trên pháo đài quét qua, Tiêu Viêm cảm nhận được, tại mỗi góc chết trên các pháo đài chí ít có bố trí hơn mười ánh mắt phong toả khó có thể nhìn thấy nhìn ra đường. Nếu muốn từ trên không tiến vào, sợ rằng những mũi tên ẩn trong bóng tối kia, lập tức sẽ bị bắn thành con nhím.
"Hắc hắc.Phòng vệ thật sâm nghiêm a, xem ra muốn không tạo ra kinh động mà mà lẻn được vào, thực sự có điểm phiền phức.". Ánh mắt đảo qua những chốt gác trên toà thành, Hải Ba Đông, thoáng có chút kinh ngạc nói.
"Xác thực có chút phiền phức". Tiêu Viêm hơi gật đầu. Có thể là do nguyên cớ hôm nay là ngày đại thọ của Mặc Thừa, lực lượng phòng vệ của thành trì gia tăng thêm mấy lần. Tại đây gần như canh phòng kín không một kẽ hở, Tiêu Viêm và Hải Ba Đông muốn thần không biết, quỷ không hay tiến vào quả thực có chút khó khăn.
" Nếu không được thì ta di kiếm hai cái thiếp mời?" Hải Ba Dông nhíu mày nói.
" Ha hả, với một thân bộ dáng của chúng ta, vừa nhìn là biết kẻ bất thiện, cho dù có thiếp mời, người ta còn không điều tra thân phận của chúng ta trước sao,cũng sẽ không mặc kệ cho chúng ta đi vào". Tiêu Viêm lắc dầu cười, ánh mắt dừng ở đại môn Mặc gia, chỗ dòng người ăn mừng cực kì náo nhiệt. Một lát sau, chuyển hướng đi đến một hẻm nhỏ hẻo lánh, Hải Ba Đông quay lại phất phất tay nói: "Đi theo ta".
Hai người tiến vào con đường nhỏ. Cuối cùng vòng vo ngoài Mặc gia khoảng nửa vòng, sau đó dừng lại tại một chỗ yên tĩnh.Nơi này là một giải đất khá hẻo lánh, lượng người lui tới cực ít, trên tường thành tuy rằng cũng có thủ vệ tuần tra, bất quá so với phía mặt ngoài, phòng ngự nơi này không nghi ngờ là bạc nhược hơn rất nhiều.
Đứng dưới bóng một đại thụ xanh um râm mát, Tiêu Viêm lắc đầu, lẳng lặng nhìn lên,trên tường thành thủ vệ đang đan xen đi lại. Hồi lâu, mũi chân bỗng nhiên điểm trên mặt đất, thân hình hoá thành một bóng đen như thiểm điện phóng lên trên tường thành, cánh tay cấp tốc huy động, thanh sắc hoả diễm từ giữa ngón tay phóng ra, nhanh chóng mà chuẩn xác bắn trúng mấy tên thủ vệ tuần tra đang đan xen qua lại.
Thanh Liên địa tâm hoả nhiệt độ nóng cháy, làm cho mấy tên thủ vệ ngay cả phát ra vài tiếng kêu thảm thiễt cũng không được, chỉ là một tiếng vang lên nho nhỏ,liền biến thành một đống tro tàn cháy đen.
Lạnh nhạt nhìn đám tro tàn trên mặt đất. Tay áo Tiêu Viêm khẽ huy động, một luồng kình phong phóng ra đem đám tro tàn quét sạch sẽ.
Sau khi Tiêu Viêm dọn dẹp hiện trường hoàn tất. Hải Ba Đông cũng chỉ lặng lẽ lắc đầu, hai người liếc mắt nhìn nhau, đều nhanh chóng nhảy xuống dưới tường thành.Tránh thoát khỏi đội ngũ tuần tra hầu như không hề gián đoạn, thân hình hoá thành hai bóng đen, xuyên qua phòng ốc như những bóng ma.