Ánh mắt nhìn chằm chằm vào nguyệt bào nữ tử đứng ở đại môn, Khuôn mặt Tiêu Viêm bị che phủ bởi hắc bào, từ mỉm cười biến thành âm trầm, tuy nói khoảng cách đã ba năm, tất cả đều biến hóa rất lớn, bất quá hắn vẫn có thể mơ hồ nhìn ra bóng giáng cô gái xông vào Tiêu gia năm đó ….Nạp lan Yên Nhiên!
Bàn tay nắm chặt, Móng tay bấm vào lòng bàn tay truyền ra từng đợt co rút. Ánh mắt cũng không chớp mắt nhìn chằm chằm vào nguyệt bào nữ tử, trong lòng Tiêu Viêm bỗng nhiên trào ra một cỗ phẫn nộ, Ba năm, Nàng có lẽ ở Vân lam tông rất sung sướng? Chính mình thì sao? Bao nhiêu lần đã vượt qua làn đao tử vong, nàng có lẽ không biết, mỗi lần khổ tu, đều là vì nàng, cho nên mới cắn răng vượt qua tất cả.
Thân thể nhỏ yếu sau một lúc run rẩy, Một cỗ hơi thở hung hãn bỗng nhiên từ cơ thể Tiêu Viêm tràn ra.
" Tiêu Viêm?" Hải Ba Đong đi phía sau cảm nhận được Tiêu viêm không khống chế được bạo phát ra hơi thở, không khỏi sửng sốt, chợt phía sau thấp giọng quát.
Thanh âm của Hải ba đông có chút Đấu khí băng giá, truyền vào trong tai của Tiêu Viêm, làm cho cỗ không hiểu cảm xúc nóng nảy trong lòng phục hồi lại tinh thần, Hít sâu một chút không khí lạnh lẽo, đôi mắt chậm rãi nhắm lại, trong lòng thấp giọng lẩm bẩm nói:" Không nghĩ tới a…"
Đích xác là không nghĩ tới, trong vòng ba năm, nữ nhân xinh đẹp trước mặt cơ hồ là làm cho Tiêu Viêm kiên cường cô độc tu hành, hiện giờ bỗng nhiên gặp lại, cỗ cảm xúc kia cơ hồ làm cho hắn khó khống chế được sự xúc động.
" Đích xác không nghĩ tới…"
Dược lão cười trấn an một tiếng, cũng là chậm rãi vang lên trong lòng Tiêu Viêm, Vẫn làm bạn tu luyện với Tiêu viêm. Tự nhiên rõ ràng rằng, Trong lòng Tiêu Viêm có vết thương khắc sâu, Tuy vết thương này là Nàng đánh trúng tôn nghiêm của Tiêu Viêm lưu lại, bất quá, nói như thế nào, địa vị nữ nhân này cũng chỉ có thể so sánh với Huân nhi, đương nhiên …Đây là hai phương diện tình cảm bất đồng.
Một nữ nhân có thể khiến cho Nam nhân lúc nào cũng nhớ đến nàng, theo một cái phương diện mà nói, Mặc kệ dụng ý như thế nào, nàng tựa hồ đã thành công.
Bàn tay luồn vào hắc bào, dùng sức chà xát khuôn mặt, mãi đến khi khuôn mặt thanh tú đỏ bừng, Tiêu Viêm mới đình chỉ, hít sâu vài hơi. Tốt cục mới mới điều chỉnh được tâm trạng. Ánh mắt hiện lên chút lãnh ý, đảo qua Nạp Lan Yên Nhiên cũng với bên cạnh lão nhân đã làm cho Tiêu Viêm ấn thượng sâu đậm. trong lòng thấp giọng hỏi:" Sư phụ,Người có thể tra xét được thực lực của nàng không?"
Nghe vậy. Dược lão trầm mặc một chút, một lát sau trả lời:" Không được…"
Nghe được lời này. trong lòng Tiêu Viêm chợt trầm xuống, kinh ngạc thất thanh nói:" Không thê? Làm sao có thể? Lấy thực lực của Sư phụ lại không dò xét được thực lực của Nàng? Chẳng lẽ nàg là Đấu hoàng cường giả? "