Thanh âm băng lãnh của thiếu niên chậm rãi quanh quẩn xung quanh sân khiến nhiều người phải chú ý vào.
"Tiểu Viêm tử?" Nhìn hắc sam thanh niên bỗng nhiên xuất hiện, ở một phía khác của chiếc sân Tiêu Đỉnh ban đầu hơi sửng sốt, sau đó trên khuôn mặt lộ vẻ mừng như điên, bàn tay vỗ mạnh vào nhau:"Ngươi tới quả thật là đúng lúc!"
"Ha ha, xem ra Mạc Thiết dong binh đoàn chúng ta còn chưa tuyệt đường a!" Bàn tay nắm chặt chậm rãi mở ra, Tiêu Đỉnh hít sâu một hơi, đem sự mừng rỡ trong lòng đè nén xuống. Tuy Tiêu Viêm tuổi tác còn nhỏ, nhưng với cái đệ đệ thần bí này hắn luôn có một sự tin tưởng rất lớn. Nhất là sau việc Tiêu Viêm một mình đe dọa cả Sa Chi dong binh đoàn không dám làm càn trong thành càng khiến sự tin tưởng đó lớn thêm.
Nhìn vẻ mặt tươi cười của Tiêu Đỉnh, mọi người cũng thở dài một hơi. Tuy rằng không biết vì sao thiếu niên này lại khiến hai vị đoàn trưởng tin tưởng như vậy nhưng bằng cái cách mà họ đang nhìn Tiêu Viêm lúc này thì phỏng chừng thanh niên nọ có thể đối đầu cùng đại đấu sư kia cũng nên…
Mọi người liếc mắt nhìn nhay, ánh mắt chợt hiện lên những tia vui mừng vì có thể thoát khỏi hiểm cảnh này. Trong lúc đó, vị thiếu gia Tiêu Viêm này đang đi đến chỗ Tiêu Lệ, trong tay cầm theo một lọ đan dược chữa thương, sát khí hiện lên càng lúc càng đậm.
"Khái khái.." Cơn ho khan kịch liệt kèm theo một chút máu, Tiêu Lệ chùi tay lên miệng lau vết máu, sau đó đem đan dược bỏ vào miệng. Nhìn thiếu niên cao ngất đang đứng sừng sững trước mặt, trên khuôn mặt tái nhợt lại hiện lên một chút hồng nhuận. Thân thể đang căng thẳng cũng lặng lẽ thả lỏng xuống.
Dựa lưng vào cự thạch ở sau người, Tiêu Lệ thanh âm thoáng có chút khàn khàn cười nói:"Tiểu tử kia, rốt cuộc ngươi đã trở về. Nếu muộn chút nữa chỉ sợ là phải đến phần mộ của nhị ca mà nói chuyện phiếm rồi."
"Xin lỗi, Đệ đã tới chậm." Tiêu Viêm thấp giọng nói, một nụ cười hiện lên, trong vẻ tươi cười lộ ra sự tàn nhẫn của một con sói dữ tợn. Hắn liếc mắt nhìn Tiêu Lệ một cái, lành lạnh nói:"Nhị ca yên tâm. Tính mạng của tên kia, ta thay người lấy về."
"Khái, tên kia là Mặc Nhiễm, nhất tinh đại đấu sư, công pháp là thổ thuộc tính. Loại thuộc tính này có đặc điểm là bền bỉ, thích hợp với chiến đấu lâu dài. Đồng thời, hiệu quả trong lôi đấu khí của ta cũng không có nhiều hiệu quả với hắn, nên dù lúc nãy có thể kiên trì đánh với hắn được một đoạn thời gian nhưng do chênh lệch đẳng cấp thực sự quá lớn nên khi đấu với ta hắn chưa từng thi triển đấu kĩ nào, vì thế ta cũng không rõ ràng lắm về cấp bậc địa đấu kĩ của hắn. Cùng hắn chiến đấu ngươi phải cẩn thận một chút." Cười gật đầu, Tiêu Lệ lại lần nữa ho ra một ngụm máu, thở phì phò chậm rãi nói.
"Nhất tinh đại đấu sư sao?" Lành lạnh cười, Tiêu Viêm hướng về phía Tiêu Lệ khẽ gật đầu, chợt chậm rãi xoay người lại. Khuôn mặt tuấn tú đang tươi cười chợt trở nên dữ tợn như tu la. Ánh mắt âm lãnh như cửu u âm hàn khiến vị hoàng y trung niên đứng đối diện da đầu không khỏi tê dại.
"Ngươi là ai?" Hoàng y trung niên sắc mặt âm trầm, quay về phía Tiêu Viêm quát lạnh.
Không để ý tới tiếng quát của hắn, đôi mắt Tiêu Viêm khép hờ, một dòng thanh sắc đấu khí từng trong khí toàn chảy xuôi ra, sau đó cấp tốc khởi động chạy bên trong cơ thể. Nhất thời, thanh sắc đấu khí hỏa diễm sa y nhàn nhạt bốc lên bên ngoài thân thể Tiêu Viêm.
Nhìn đấu khí sa y có chút kì dị của Tiêu Viêm, hoàng y trung niên sắc mặt hơi đổi. Đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến thấy hỏa diễm đấu khí thực chất hóa như thế này, lập tức trên gương mặt hiện lên sự ngưng trọng, lớn tiếng quát:"Tiểu tử, mong ngươi không xen vào chuyện của người khác, miễn phải mang họa vào thân!"
"Ngươi nên rõ ràng rằng, bằng vào cái Mạc Thiết dong binh đoàn này thì căn bản không thể cùng chúng ta đối địch.!" Ngón tay Mặc Nhiễm hướng về đám người đông đảo đang đứng một bên chiếc sân rộng, cười lạnh nói:"Cho nên, ngươi không cần phải làm chuyện tốn công vô ích."
"Ngươi nhiều lời vô ích." Đôi mắt mở ra, Tiêu Viêm nhè nhẹ lắc đầu, tay bỗng nhiên nắm chặt huyền trọng xích, bàn chân đạp mạnh trên mặt đất, một tiếng nổ lớn vang lên, trên bề mặt cứng rắn của đá lát sân xuất hiện một cái hố động.
Tiếng nổ vừa vang, thân thể Tiêu Viêm như đã biến thành một đạo hắc tuyến lao thẳng đến vị trung niên Mặc Nhiễm này. Tốc độ đó khiến đám người xung quanh không khỏi sửng sốt kinh hô.
Nhìn Tiêu Viêm đang lao tới, sắc mặt Mặc Nhiễm càng thêm âm trầm. Hắn cười nhạt một tiếng, từ trong nạp giới trên ngón tay, một đôi bao tay ngăm đen toàn thân đầy gai nhọn xuất hiện.
Vừa mang bao tay vào, một cỗ kình phong hung tàn đã mạnh mẽ xuất hiện trước mặt, đồng thời kèm theo đó là một tiếng xé gió chói tai, hung hăng lao đến.
Lưỡng quyền nắm chặt, hoàng sắc đấu khí quang mang cấp tốc ngưng tụ bên ngoài bao tay, năng lượng hùng hồn tạo ra năng lượng sóng nhàn nhạt
Quay mắt nhìn về phía huyền trọng xích đang tiến công, trung niên vẫn không lùi bước. Hắn muốn cứng đối cứng cùng đối phương nên vẫn không né tránh. Nhảy tới một bước, bao tay sắc bén mang theo kình khí hùng hồn hung hăng đập tới một mảnh đen kịt đang lao đến.
"Đang"
Tiếng kim thiết va chạm vào nhau thanh thúy vang lên. Từ chỗ hai người giao thủ, một sóng âm truyền ra ngoài mang theo kình khí năng lượng hung mãnh đẩy văng hau đối thủ sang hai bên. Mặt đất ở giữa hai người trong khoảnh khắc đã nứt ra một cái khe lớn.
Nắm chặt huyền trọng xích, dưới chấn động mạnh mẽ đó cước bộ Tiêu Viêm cũng phải lùi lại mấy bước. Mà trái lại Mặc Nhiễm chỉ lùi lại nửa bước đã có thể đem cơ thể ổn định lại.
"Thích, nguyên lai ngươi cũng chỉ mạnh hơn tên kia một chút mà thôi, không ngờ lại có gan trước mặt ta làm càn." Đem bước chân thu hồi, Mặc Nhiễm nhìn Tiêu Viêm phải lùi lại phía sau vài bước, hắn xem thường cười nói.
Không để ý tới lời của hắn, Tiêu Viêm đạp mạnh chân, thân thể lần thứ hai lại như mũi tên bắn mạnh ra, hắn xích đen kịt trong tay kéo theo từng đợt gió áp bách cực lớn lao đến.
Khi người sắp tiến vào phạm vi công kích của Mặc Nhiễm, bàn chân Tiêu Viêm mạnh mẽ điểm trên mặt đất, thân thể bỗng quỷ dị lướt ngang sang bên trái, bàn tay vung lên, đem hắc xích từ trên cao quật xuống.
Trải qua lần tiếp xúc trước, Tiêu Viêm đã hiểu khá rõ đặc điểm của đối phương. Tuy rằng thổ thuộc tính cực kì thích hợp với chiến đấu lâu dài, nhưng nhược điểm của nó chính là tốc độ không cao. Bởi vậy Tiêu Viêm dựa vào tốc độ mau lẹ bắt đầu triển khai công kích mãnh liệt.
Đối với khuyết điểm của mình, Mặc Nhiễm đồng dạng cũng phi thường hiểu rõ, bởi vậy hắn mới không làm chuyện vô ích là tránh né. Hắn đứng bất động tại chỗ, bàn tay cấp tốc luân chuyển xung quanh thân thể không để hở một tí nào, bất kì thế công nào của hắc xích cũng bị hắn đẩy ngược trở lại.
"Đang đang đang"
Hai người cứ như vậy công kích cùng phòng ngự đến hoa cả mắt. Bên trên chiếc sân, tiếng kim thiết tương giao như tạo thành một chuỗi dài không ngắt, vang vọng lên không trung mãi không tan.
Hai người chiến đấu càng lúc càng thêm hỏa bạo. Mặc Nhiễm bởi vì thấy Tiêu Viêm chỉ là đấu sư nên có chút xem thường, bây giờ cũng thoáng có chút giật mình. Hắn vốn cho rằng, với địa thuộc tính công pháp nếu mình cứ chiến đấu lâu dài sẽ dễ dàng thắng được đối phương, nhưng không ngờ rằng chỉ một gã đấu sư cùng hắn cứng đối cứng lại có thể duy trì lâu dài đến như vậy, mà xem chừng tên kia vẫn chưa thấy có biểu hiện nào là xuống sức.