Bởi vì không muốn ở lại Thạch Mạc thành làm một tiểu thương bán bản đồ, cho nên sau một lúc bàn bạc, ngay sáng sớm ngày hôm sau, Hải ba đông cùng Tiêu Viêm liền ly khai Thạch mạc thành.
Cửa hàng mà Hải ba đông từng làm bạn vài chục năm, Hải ba đông cũng không mang theo thứ gì, theo như lời lão nói, có lẽ sau này một ngày nào đó nếu mệt mỏi vì phân tranh, lão sẽ an tâm trở về để sống qua những ngày còn lại.
Đứng ở phía trên cao ngất của một cồn cát, Hải ba đông khẽ liếc nhìn thành thị thật lớn giao nhau giữa lục địa và sa mạc, khẽ thở dài một hơi, vẻ mặt thoáng có chút cô đơn, vài chục năm ẩn cư ở đây cũng làm cho tình cảm của lão đối với địa phương này có chút lưu luyến.
Chậm rãi xoay người lại, Hải ba đông nhìn hắc bào sam thiếu nhiên bên cạnh hỏi " Bây giờ đi đâu?"
" Ta nghĩ trước hết đi một chuyến Thạch mạc thành, xem hai vị huynh trưởng của ta." Tiêu viêm hướng ánh mắt về phía tây bắc, nơi đó chính là phương hướng Thạch mạc thành, mỉm cười nói:" Tùy ngươi đi, ta trong thời gian này cũng không có địa phương nào đi, cho nên liền đi theo ngươi một chuyến " Hải ba đông nhíu mày một hồi lâu sau đó mới cười nói.
" Vậy thì rất tốt." Nghe vậy, Tiêu viêm cười gật đầu, một người bảo tiêu Đấu hoàng miễn phí bên người, hắn đương nhiên là không cự tuyệt.
" Vậy đi thôi, lấy tốc độ của chúng ta, thì một ngày chắc chắn sẽ đến Thạch mạc thành." Hải ba đông cười cười, hàn vụ nhàn nhạt trong cơ thể phun ra, cuối cùng sau lưng kết thành một đôi cánh bằng băng trong suốt.
" Ân " Tiêu viêm khẽ gật đầu, hình xăm trên lưng Tử vân dực chậm rãi hiện ra, một lát sau nó biến thành một đôi cánh, nhìn nó còn muốn lới hơn đôi cánh băng của Hải ba đông vài phần.
Ánh mắt có chút kỳ dị nhìn qua tử vân dực sau lưng Tiêu viêm, cho dù Hải ba đông đã muốn kiến thức một lần vãn không nhịn được lên tiếng khen:" Phi hành đấu kỹ, thứ này lão phu chỉ nge nói, nhưng vẫn chưa thấy qua, Ngươi người này thật sự vận may quá tốt, có thể bắt nó tới tay."
" Ha ha, nó so với hàn băng dực của hải lão còn kém hơn một bậc, có gì mà hâm mộ chứ?" Tiêu viêm lắc đầu, bàn tay vỗ nhẹ huyền trọng xích phía sau lưng, hai cánh rung lên, thân hình nhất thời bay lên không trung.
" Đi thôi." Quát nhẹ một tiếng, hai cánh của Tiêu Viêm chấn động một cái.Mượn cỗ bay vọt này, bàn chân dẫm trên hư không. Thân hình hóa thành một đạo lưu quang, Hướng về phía chân trời phía xa bắn tới.
Nhìn Tiêu viêm đang bay vút, Hải ba đông cười cười, cũng khởi động đấu khí, rất nhanh đã đuổi theo.
Hai người Tiêu viêm phi hành, tất nhiên là hơn nhiều xa kỵ, Tiêu Viêm một ngày lộ trình, không chút nào đình trệ cũng đã dần đến.
Nhìn xa xa thành thị đứng sừng sững đang chống đỡ với bão cát, Một tòa thành từ từ hiện ra, chậm rã xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm thở ra một hơi nhẹ nhõm, đánh một cái thủ thế với Hải ba đông phía sau, tốc độ hai người trong chốc lát tăng vọt.
Hai đạo lưu quang. Giống như hai khỏa lưu tinh trực tiếp hướng về khoảng không của Thạch mạc thành bay vút đến.
Ở trong Thạch mạc thành, một chỗ kiến trúc cao ngất, có hai đạo bóng người đột nhiên hiện ra, trên cao nhìn xuống thành thị giàu có này.
Đứng yên một chỗ, Tiêu Viêm thoáng vỗ nhẹ cát bám trên quần áo, tuy rằng có chút mệt mỏi, Nhưng khuôn mặt của hắn thoáng hiện lên nét vui sướng, trải qua thời gian tập luyện lâu như vậy, Tiêu viêm rốt cục cảm nhận công pháp sau khi tiến hóa thật có nhiều chỗ tốt, Nếu như đặt ở trước kia, Hắn muốn từ Mạc thành bay đến Thạch mạc thành, trên đường phải nghỉ lại mấy lần để sử dụng Hồi khí đan mới có thể thuận lợi tới Thạch mạc thành.
Nhưng mà hiện tại, sau khi đột quyết tiến hóa, Hắn một đường bay đến, trừ bỏ hô hấp có chút dồn dập, đấu khí trong cơ thể vẫn như cũ không có suy yếu đi, loại trạng thái thừa lực này, thật sự làm cho Tiêu viêm mừng thầm không thôi.