Nhìn thần tình vui mừng như điên của Hai Ba ĐSu khi nắm được bình ngọc, Tiêu Viêm khẽ cười, nói:
- Hải lão tiên sinh, đồ vậy này ta đã thuận lợi luyện chế cho ngươi, vậy tàn đồ kia?
Nghe vậy, Hải Ba Đông hơi sửng sốt, chợt nhanh chóng áp chế niềm kích động xuống, l**m môi, con mắt xoay vòng, khuôn mặt thoáng lộ vẻ xấu hổ, nói:
- Này tiểu huynh đệ!
- Gọi ta là Tiêu Viêm đi.
Nhìn bộ dạng của Hải Ba Đông, Tiêu Viêm hơi cau mày, thản nhiên nói.
- Ha ha, hảo, Tiêu Viêm tiểu huynh đệ.
Vội vàng gật đầu, hướng về phí Tiêu Viêm, giơ bình ngọc lên, cười nói:
- Tiểu huynh đệ! Khụ! Không phải là ta không tin ngươi, bất quá lão phu ta cũng chưa bao giờ gặp qua Phá ách đan, chỉ theo phương thuốc thì biết nó quả thật có màu tím. Cho nên không biết tiểu huynh đệ có thể cho ta uống thuốc xem nó có thật sự phá giải phong ấn không? Nếu phong ấn thực sự có thể phá giải thì lão phu sẽ giao tàn đồ, hơn nữa còn giải thích thêm về nó.
- Lão tiên sinh, ngươi không ngừng tìm lý do để kéo dài thời gian, không có phong độ của người từng đứng trong Thập đại cường giả của Gia Mã đế quốc.
Tiêu Viêm lắc đầu, ngón tay nhẹ phủi đi tro bui, mặt không đổi sắc nói:
- Tiểu tử ta đem toàn lực trợ giúp lão tiên sinh. Không nghĩ đến ngươi làm cho ta có chút thất vọng.
- Ai! Tiêu Viêm tiểu huynh đệ, lúc trước chúng ta đâu có nói là chỉ cần ngươi giúp ta luyện chế Phá ách đan đổi lấy tàn đồ. Khả khả, người dù sao cũng phải cho ta kiểm chứng một chút chứ, xem đan dược này là thật hay giả. Nếu như ngươi lấy một viên đan dược khác đưa cho ta vậy không phải là quá thiệt thòi cho ta ư?
Hải Ba Đông lộ ra nét mặt già nua so với trong tưởng tượng của Tiêu Viêm còn hơn nhiều, bộ dạng cười khổ thật giống như hắn là khổ chủ.
Nhìn bộ dạng khổ sở của Hải Ba Đông, Tiêu Viêm cau mày, thản nhiên nói:
- Lão tiên sinh, ta phải nhắc nhở ngươi một chút. Phá ách đan này là ta dự vào đơn thuốc và tài liệu mà lão cung cấp để luyện chế. Đến tột cùng có phá giải được phong ấn hay không thì chỉ có quỷ mới biết. Cho nên nếu sau khi ngươi phục thuốc mà phong ấn không được cởi bỏ thì điều đó không thể đổ lên đầu ta. Ta đã thay ngươi, ngàn dặm xa xôi giữa sa mạc, hơn nữa lại bị Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương đánh suýt mất mạng, tìm được Sa Chi Xà Độc dược, còn tiêu phí đại lượng tinh lực luyện chế đan dược.
Tiêu Viêm mười ngón tay đan vào nhau phía trước, thấp giọng, cười lạnh nói:
- Ta làm nhiều như vậy để được một cái tàn đồ cùng với nhân tình của một vị đấu hoàng cường giả. Ngươi nói ta làm ăn có lời sao?
- Ách.
Nghe vậy, Hải Ba Đông khuôn mặt thoáng có chút xấu hổ, một lát sau gượng cười nói:
- Lão phu cũng biết là yêu cầu như vậy là quá phận, nhưng Tiêu Viêm tiểu huynh đệ xin yên tâm, ta tự nhiên không có khả năng làm ra chuyện vong ân phụ nghĩa. Như vậy đi, không cần lập tức giải trừ phong ấn, chỉ cần khi Phá ách đan đạt đỉnh điểm hiệu quả, lão phu sẽ không nuốt lời. Hơn nữa, Phá ách đan chính là do Tiêu Viêm tiểu huynh đệ luyện chế ra chẳng lẽ còn không tin tưởng sao? Haha...