Những đóa thanh sắc thảo diệp thỉnh thoảng xuất hiện, điểm xuyến cho ranh giới giữa sa mạc và lục địa. Bất quá so với cát vàng nghìn bài một điệu trong sa mạc mà nói, quả thật là thuận mắt hơn nhiều.
Bởi vì nơi đây đã tiếp cận rìa sa mạc, nên thỉnh thoảng có thể gặp được người đi đường xuôi ngược, cùng với những tiểu đội dong binh từ trong sa mạc liệp sát ma thú trở về.
Ở nơi sa mạc cùng lục địa giao tiếp, một bóng người vận hắc sam, không nhanh không chậm đang đi tới, sau lưng người đó, một thanh hắc sắc đại xích dài bằng chiều cao thân người, tạo thành một tổ hợp quái dị, thu hút nhiều ánh mắt ngạc nhiên của người qua đường.
Bất quá đối với ánh mắt ngạc nhiên của mọi người chung quanh, hắc sam thiếu niên dường như không nhận thấy, cước bộ vẫn chậm rãi đi trên mặt đường rắn chắc. Bất quá, nếu là người tỉ mỉ, lại có thể phát hiện, thiếu niên một mạch mà đi, tự hồ tiến hành một loại đo đạc tỉ mỉ, cơ hồ khoảng cách giữa mỗi bước đều bằng nhau.
Sí nhật treo cao trên bầu trời, không thể làm cho thiếu niên lộ ra nửa giọt mồ hôi, bộ dạng nhàn nhã dạo chơi, không hề gấp rút, giống như đang thưởng ngoạn phong cảnh.
Thiếu niên cứ thong thả hành trình như vậy, giằng co gần hết một ngày trời, lúc mặt trời chói chang từ từ hạ xuống đường chân trời nơi sa mạc, hắn mới chậm rãi ngừng cước bộ, ngẩng đầu nhìn tòa thành thị khổng lồ xuất hiện nơi cuối tầm mắt, trên khuôn mặt thanh tú hiện lên nét vui vẻ nhàn nhạt, duỗi người mệt mỏi, trên lưng tiếng đầu khớp xương nghe giòn tan, khẻ cười, bàn tay luồn vào trong áo bào, vui vẻ nói: "Mạc thành, rốt cuộc tới rồi a."
"Lão sư, chúng ta thật sự giúp cho tên kia luyện chế đan dược sao?" Đứng trên một gò cát, Tiêu Viêm người người qua kẻ lại nơi cửa thành, khẽ nhíu mày, thấp giọng nói. "Tên kia" trong miệng hắn, tự nhiên chính là ẩn sĩ lúc trước đã tình cờ gặp được ở Mạc thành, từng đứng trong thập đại cường giả của Gia Mã đế quốc, Băng Hoàng - Hải Ba Đông.
"Ha ha, thế thì sao? Nếu đã như vậy, liền thuận tay cấp cho tên Đấu Hoàng đó 1 cái nhân tình đi." Trong nhẫn truyền ra tiếng cười già nua của Dược lão:" Hơn nữa, ngươi không muốn lấy được mảnh tàn đồ kia sao? Tuy rằng hôm nay ngươi đã có được một loại dị hỏa, nhưng sau khi công pháp thăng cấp, sẽ càng thêm khó khăn. Hơn nữa, Tịnh Liên Yêu Hỏa chính là thứ rất tốt a, nếu có thể đạt được nó, trên khắp Đấu Khí Đại Lục này, sợ rằng cũng không có bao nhiêu người có thể dễ dàng khinh thường ngươi."
"Bất quá, dù sao hắn vẫn không phải là một người an phận a." Tiêu Viêm thả lỏng người nói.