Khi hỏa chủng trong Thanh liên địa tâm hỏa bị mang ra ngoài, ngọn thanh sắc hỏa diễm trước mặt liền từ từ thu nhỏ lại. Sau một lúc, hóa thành 1 dòng thanh sắc nham tương nhỏ, chui vào trong lòng bàn tay Tiêu Viêm.
" Đó chính là hỏa chủng nguyên bản của Thanh liên địa tâm hỏa, đừng thấy nó nhỏ bé mà khinh thường. Khi mới thành hình, nó hẳn là phải to như một ngọn núi. Trải qua ngàn năm ma luyện, thể tích mới có thể ngày càng thu nhỏ, cuối cùng thể tích bị áp súc lại, có thể nắm gọn trong lòng bàn tay. Mới vừa rồi hình thành một điểm hỏa linh, chính ngay lúc này, mới thật sự bộc lộ ra năng lực chân chính được xưng tụng là dị hỏa! "
" Ngươi có thể tưởng tượng ra được, năng lượng được hấp thu trong cả ngàn năm áp súc lại thành một dòng nham tương chỉ bé như ngón tay... Nếu như hoàn toàn bạo phát ra, sẽ có sức mạnh hủy thiên diệt địa như thế nào... Không khách khí mà nói, đến lúc đó, cho dù là một gã đấu tông cường giả, trong tình huống đối mặt với loại lực lượng bạo phát này, tuyệt đối chỉ có một kết quả... " Dược lão nhìn chằm chằm vào thanh sắc nham tương như nhuyễn trùng trong lòng bàn tay Tiêu Viêm, nhẹ giọng: " đó chính là, sẽ chết chắc! "
" Hô... " Thở dài một hơi, Tiêu Viêm im lặng gật đầu, cẩn thận từng li từng tí nắm giữ thanh sắc nham tương trong lòng bàn tay. Nhiệt đô khủng khiếp do nham tương phát ra, làm cho tầng huyết sắc biểu bì bao phủ trên người Tiêu Viêm bị dung hóa với một tốc độ thật dọa người
" Kế tiếp? " Tiêu Viêm mở to mắt, lẩm bẩm.
" Nuốt vào... "
Sâm bạch hỏa diễm trên thân thể Dược lão không kềm được rung đông, thanh âm già nua cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh nhưng vẫn không dấu được chút run rẩy. Hiện tại, Tiêu Viêm chuẩn bị tiến vào giai đoạn nguy hiểm nhất trong quá trình thôn phệ dị hỏa. Bất kể thân thể cứng rắn đến mức nào đi nữa, thì những cơ quan bên trong cũng là những bộ phận yếu ớt nhất. Đừng nói dị hỏa có lực lượng hủy thiên diệt địa, cho dù một vật tầm thường tùy tiện tiến vào, cũng dễ dàng khiến cho một gã cường giả muốn chết không được, muốn sống cũng không xong.
Nghe Dược lão nói như thế, Tiêu Viêm hơi cúi đầu, bàn tay đang nắm chặt Thanh liên địa tâm hỏa không khỏi thoáng run rẩy. Đồng tử đen kịt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa réo rắt cháy, trong đôi mắt hiện lên vẻ băng khoăn.
Tâm tình Tiêu Viêm không cách nào trẫn định lại, khi phải đối mặt với tình huống phải đưa ra quyết định sinh tử như vậy, trong lòng có vài phần hoảng sợ không yên.Không trách được hắn, vật sắp nuốt vào, chính là một quả bom cực kỳ nguy hiểm a, trái bom này rất có khả năng, sẽ thôn phệ hắn, trong chốc lát, đem thân thể hắn hôi phi yêu diệt.( Đốt thành tro bụi)
Trong sơn động, Tiêu Viêm trầm mặc, không khí dần trở nên yên tĩnh. Khí nóng quanh quẩn trong sơn động, rồi theo những khe nứt thoát ra bên ngoài.