Sau khi đem trạng thái dần dần hồi phục đến đỉnh cao, Tiêu Viêm lúc này mới chậm rãi bình tĩnh trở lại, ngẩng đầu nhìn vầng trăng rằm hồi lâu, nhẹ giọng cười, bàn tay nâng Thanh liên tọa, đứng dậy.
"...Trước tìm một địa điểm an toàn sao." Dược lão thấp giọng nói.
"Ha ha, Vâng." Mỉm cười gật gật đầu, Tiêu Viêm nhìn địa hình xung quanh, nơi này là dãy núi duy nhất bên bờ sa mạc, có thể đem sa mạc ngăn cản dưới chân núi. Nghĩ đến hình thể cùng với diện tích của dãy núi, tuyệt đối không quá nhỏ.
Trong dãy núi, ngẫu nhiên vang lên một tiếng sói tru hổ ngâm, chúng nó tựa hồ giống con người, biểu thị công khai địa bàn nơi đây đã có chủ.
Bàn tay chăm chú nâng Thanh liên tọa, mũi chân nặng nề điểm nhẹ một bước, một tiếng nổ mạnh vang lên, thân thể Tiêu Viêm chợt cất cao, mạnh mẽ dừng ở ngọn cây đại thụ bên cạnh. Thân thể nương theo nhánh cây có chút đong đưa, ánh mắt quét qua núi rừng. Sau đó điểm nhẹ thân cây, thân hình tựa như một con đại bàng bay nhanh qua rừng rậm, lao nhanh về dãy núi phía trên.
Hóa thành một bóng đen, qua lại dò xét dãy núi mấy lần, Tiêu Viêm rốt cuộc tìm được địa phương thích hợp. Đây là một sơn động do thiên nhiên hình thành, vị trí sơn động vừa vặn ở chính giữa vách núi, nhìn xung quanh cơ hồ không có bất luận nơi nào có thể đặt chân, cho nên muốn leo xuống vào sơn động, rõ ràng là không có khả năng. Bất quá điều này chỉ đúng với người bình thường, nhưng với người có Tử vân dực như Tiêu Viêm mà nói, đây lại là chuyện rất dễ dàng.
Đứng ở đỉnh vách núi, Tiêu Viêm nhìn xuống phía dưới, bên dưới vách núi sâu không thấy đáy, được mây mù che lấp. Địa phương mà trên không chạm trời, dưới không chạm đất đúng là chỗ lý tưởng nhất để tu luyện.
Hài lòng gật gật đầu, Tiêu Viêm không có chút do dự trực tiếp hướng vách núi nhảy xuống, nghe bên tai vang lên địa tiếng gió kịch liệt, sau lưng khẽ run. Tử vân cánh vỗ ra, có chút chấn động, cấp tốc làm thân hình đang gia tốc rơi xuống chậm rãi giảm bớt. Sau một lát, thân thể Tiêu Viêm đã vững vàng trôi nổi ở ngoài sơn động. Ánh mắt cẩn thận từng li từng tí đảo qua bên trong sơn động, sau khi không phát hiện thấy ma thú mới nâng Thanh liên tọa, lặng lẽ bay vút vào.
Vào sơn động, diện tích bên trong mặc dù cũng không lớn, bất quá cũng đủ để Tiêu Viêm sử dụng. Đem Thanh liên tọa đặt ở trên một khối cự thạch, Tiêu Viêm từ trong nạp giới lấy ra vài miếng nguyệt quang thạch khảm nạm phía trên thạch bích, nhất thời, sơn động thoáng có chút tối tăm đã trở nên khá sáng sủa.
Nhờ vào ánh sáng, Tiêu viêm bắt đầu cực kỳ cẩn thận nhìn khắp sơn động, bất luận địa phương nhỏ nào, đều sẻ được hắn quét qua mấy lần...
Tiêu Viêm buộc phải thận trọng, vì lần thôn phệ dị hỏa này, nguy hiểm so với lần thôn phệ tử hỏa lớn hơn rất nhiều. Ở thời điểm này, chỉ cần có một chút quấy nhiễu không chỉ khiến cho hắn thất bại trong gang tấc, hơn nữa có lẽ còn có thể khiến cho hắn trong nháy mắt bị dị hỏa cắn trả thành một đống tro tàn...