U thanh năng lượng cự xà khổng lồ khi tiếp xúc với bach sâm hỏa diễm liền tiêu tán, giống như băng tuyết tan chảy, bắt đầu cấp tốc tiêu tán. Vẻn vẹn chỉ một cái nháy mắt, hung xà gào thét phía chân trời đã biến mất, biến mất một cách đột ngột, chỉ lưu lại một tiếng kêu thê lương vang vọng trên bầu trời… cho đến khi biến mất.
Thình lình xảy ra biến hóa làm mọi người ở đây hiện lên vẻ mặt kinh ngạc, sau một hồi lâu sau, từng đạo ánh mắt khiếp sợ mới vội vàng lên trời nhìn bóng người nọ.
Dưới bầu trời xanh biếc, bóng người treo lơ lửng mà đứng, bạch sâm hỏa diễm trên thân thể không ngừng bốc lên, đem người nọ hoàn toàn bao vây bên trong. Bởi vì hỏa diễm cực dày, cho nên người bên ngoài cũng khó có thể nhìn ra thân hình và diện mạo bóng người trong đó, hơn nữa bởi vì nhiệt độ kh*ng b* của hỏa diễm làm không khí xung quanh bóng người nọ thoáng có chút vặn vẹo cùng hư ảo, xa xa nhìn qua giống như có một không gian khác xuất hiện, có chút kì dị.
Mặc dù cách xa nhau khá xa, bất quá năm tên xà nhân Đấu vương cường giả vẫn như cũ có thể nhận thấy được sâm bạch hỏa diễm phát ra nhiệt độ kinh khủng, lập tức nuốt một ngụm nước bọt, liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều thoáng hiện lên một nét bất an.
"Các hạ là ai?! Vì sao phải nhúng tay chuyện của xà nhân tộc chúng ta?" Đột nhiên xuất hiện bóng người mang theo hỏa diễm cùng với thực lực kinh khủng, nhất thời làm cho lão giả áo xám sắc mặt âm trầm hơn rất nhiều. Bất quá, những lúc như thế này hắn cũng không dám đi đắc tội một thần bí cường giả, cùng vài tên đồng bạn nhìn nhau liếc mắt một cái, lập tức tiến lên một bước, trầm giọng nói.
"Không có lý do gì... Thích mà thôi." Âm thanh già nua không nhanh không chậm từ màu trắng trong ngọn lửa truyền ra. Giọng nói lạnh nhạt, làm cho lão giả áo xám mấy người sắc mặt lại càng khó coi.
Đứng ở phía sau bóng người nọ không xa, Vân Chi thoáng có chút ngạc nhiên nhìn chằm chằm bóng người trước mặt, cau mày trầm ngâm suy nghĩ trong chốc lát, nhưng vẫn như cũ không thể nghĩ được, Gia Mã đế quốc khi nào lại có một thần bí cường giả cấp bậc Đấu Hoàng, lại có thể điều khiển bạch sắc hỏa diễm.
Đôi mắt đẹp đảo qua nơi bốc lên sâm màu trắng hỏa diễm, đôi mắt Vân Chi đột nhiên chậm rãi như hư ảo. Một lát sau, một nét thoáng hiện khiếp sợ, chợt hiện mà qua..... Nàng cảm giác được, sâm bạch hỏa diễm tản ra nhiệt độ nóng cháy, lại vừa lạnh như một khối hàn băng vạn năm. Nhưng hàn băng như thế nào có thể phóng xuất ra hỏa diễm? Vật này? Thật không ngờ quỷ dị?
"Chẳng lẽ... Chẳng lẽ là dị hỏa?" Con ngươi chớp chớp, nhớ tới tính kỳ dị của hỏa diễm trong thiên hạ, Vân Chi trong lòng giật mình, ngoài khiếp sợ lại có chút dở khóc dở cười. Ngày thường cơ hồ rất khó gặp dị hỏa, hôm nay mình dĩ nhiên gặp gỡ tới hai loại? Đây có thể nói là may mắn sao?