Sắc mặt âm trầm, Tiêu Viêm hung hăng bay trên bầu trời sa mạc một đoạn, trong lòng lúc này mới từ từ tĩnh táo lại, tốc dộ phi hành chậm rãi hạ xuống. Nhớ tới lúc trước thái độ chính mình đối với Vân Chi, không khỏi cười khổ một tiếng.Tựa hồ đích thật có điểm quá phận rồi a.
"Nhân gia hảo tâm giới thiệu địa phương tu luyện cũng là suy nghĩ cho ta. Ai. Thật sự là l* m*ng rồi."Bàn tay vỗ nhẹ cái trán, Tiêu Viêm nhẹ giọng thở dài nói.
Bàn tay nhẹ nhàng xoa cái trán.Nhớ tới vừa rồi Vân chi nhìn thấy chính mình, mặc dù khổ não. Nhưng là vẫn như cũ buông tha cho cử chỉ cướp đoạt dị hỏa. Tiêu Viêm trong lòng áy náy, càng phát ra nhiều hơn.
Sau lưng hai cánh hơi rung lên. Tiêu Viêm thân hình dừng lại giữa không trung, quay đầu đi đến, nhìn phía cuối sa mạc, có chút chần chờ thì thào nói:"Nên hay không nên trở về một chút?"
Cau mày trầm ngâm trong chốc lát, Tiêu Viêm khóe mắt liếc bàn tay đang nâng thanh liên tọa, nhẹ thở ra một hơi, thấp giọng nói:"Lấy thực lực của nàng, hai gã Đấu Vương hẳn không làm gì được nàng chứ?Bây giờ trên người ta mang theo dị hỏa loại kì bảo này, nếu như quay về, ngược lại sẽ mang đến cho nàng không ít phiền toái."
Lầm bầm lầu bầu trong chốc lát, coi như Tiêu Viêm đã chuẩn bị rút lui, xa xôi sâu trong sa mạc, khí trời đang tĩnh lặng, chợt trỡ nên cuồn bạo hơn, năm cổ khí thế hung hãn vô cùng, bao phũ khắp bầu trời. Năm cỗ khí thế ngưng tụ thành năm đầu nhan sắc khí trụ thật lớn không giống nhau, giống như năm cây trụ chống trời, vững vàng đứng thẳng trên bầu trời xanh biếc.
"Đây là?".Ngưng trọng nhìn cột sáng thật lớn phía cuối tầm mắt, khuôn mặt Tiêu Viêm hơi đổi, thất thanh nói.
"Cường giả xà nhân tộc…. năm tên Đấu Vương."Thanh âm già nua của Dược Lão thoáng có chút ngạc nhiên, vang lên trong lòng Tiêu Viêm."Xem ra xà nhân tộc cường giả tới rất nhanh a, vị nữ nhân tên Vân Chi kia, tựa hồ có điểm phiền toái rồi."
"Năm tên Đấu Vương?"Nghe vậy, Tiêu Viêm trong lòng thầm giật mình.Sắc mặt trong nháy mắt âm trầm xuống, nhíu chặt lông mày. Nói:"Bọn người kia tốc độ cũng quá nhanh chứ…bất quá, lấy thực lực của Vân Chi, hẳn là không có việc gì đi?Nàng dù sao cũng là Đấu Hoàng cường giả."
"Khó nói... Đấu hoàng mặc dù cường hãn. Bất quá đấu vương cũng không kém. Càng huống chi là năm tên Đấu Vương cường giả cùng lên...hơn nữa cường giả xà nhân tộc, bởi vì duyên cớ huyết mạch, bọn họ có thể hiểu được một ít hợp lực đấu kĩ,như vậy cùng lên, Vân Chi nọ, cũng là có chút khó giải quyết đi."Dược Lão trầm ngâm nói.
Nhíu chặt lông mày càng thêm thâm sâu, sau một lúc lâu, Tiêu Viêm gắt gao mím môi, con mắt gắt gao nhìn chằm chằm năm đạo khí trụ cực lớn trên bầu trời sa mạc,không chút do dự nói:"Vậy trở về!"
"Tùy theo ngươi đi."Đối với việc này. Dược Lão thật ra không để ý.
Hơi hơi gật đầu. Tiêu Viêm nâng thanh liên tọa. Sau lưng Tử Vân dực nhẹ nhàng một cái.Xoay người.Bắt đầu rất nhanh quay về theo lộ tuyến lúc trước.
Vừa nhìn vô tận cát vàng trong sa mạc.Sáu đạo nhân ảnh.Trôi nổi trên không.Mỗi người sau lưng đều phe phẫy một đôi đấu khí hóa cánh. Đấu khí hai cánh phiến động trong lúc đó, một luồng kình phong trên mặt cát nhấc lên trận trận bụi màu vàng.