Đứng sừng sững tại trong bão cát, một lâu sau, hắc bào nhân khẽ thở dài một hơi, từ từ xoay người lại, một cánh tay nhỏ nhắn chậm rãi kéo xuống chiếc mũ trùm, nhất thời, gò má trắng nõn xinh đẹp và lạnh nhạt lộ ra trong bão cát cuồng loạn.
Đôi mắt đẹp dừng trên khuôn mặt sáng lạn của thiếu niên, Vân Chi đôi môi hồng không kìm được cười khẽ. Đối với câu nói mang theo lực sát thương lúc trước của Tiêu Viêm, nàng cũng không quá mức để trong lòng. Nàng cũng minh bạch, cái này chẳng qua là đối phương hưng phấn nói đùa một câu mà thôi, mặc dù câu nói đùa này lại làm nơi nào đó trong lòng nàng ôn nhu xúc động......
"Ai, vẫn là bị nhận ra..." Vân Chi dùng cánh tay nhỏ nhắn quệt tóc mái, trường kiếm kì dị trong tay quơ quơ, trên gương mặt xinh đẹp thoáng hiện một nét bất đắc dĩ.
"Hắc hắc." Nhìn gò má xinh đẹp quen thuộc, Tiêu Viêm không nhịn được nhếch miệng cười cười, bàn tay nâng Thanh Liên Tọa, tiến lên hai bước, cười nói: "Nửa năm không gặp, ngươi có khỏe không?"
"Ân, không tồi..." Khẽ nhắp đôi môi đỏ mọng, Vân Chi tựa hồ muốn giữ lấy vẻ lạnh nhạt thường ngày, bất quá mỗi khi ánh mắt chạm đến khuôn mặt tươi cười của thiêu niên, gương mặt lạnh nhạt cưỡng ép lại nhanh chóng tan rã. Cứ thế mấy lần, Vân Chi cũng chỉ đành sâu kín thở dài một tiếng, khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói.
Ánh mắt quét qua trên người Tiêu Viêm, Vân Chi đôi mắt đẹp có chút sáng lên. Trải qua nửa năm lịch lãm, thân hình Tiêu Viêm không thể nghi ngờ càng thêm cao ngất, khuôn mặt thanh tú cũng bởi vì đi lại trên sa mạc mấy tháng mà trở nên ngăm đen một ít, vốn có chút đường nét nhu hoà, hiện tại cũng mơ hồ lộ ra một nét kiên nghị, hiển nhiên, nửa năm này, thiếu niên cũng đã phát triển rất nhiều.
Bằng vào thân phận của Vân Chi, đã thấy qua không biết bao nhiêu thiếu niên tuấn kiệt, trong đó cũng có không ít nam tử anh tuấn đến nỗi cơ hồ có thể khiến cho nữ nhân nguyện ý bồi tiếp, bất quá đối với những người đó, nàng cũng không dư thừa mà biểu hiện ra nửa điểm chú ý. Nam tử có thể làm cho nàng cảm thấy vừa mừng vừa sợ bởi sự phát triển của đối phương, tựa hồ cũng chỉ có thiếu niên có quan hệ phức tạp rắc rối này thôi a.
"Ngươi tiến vào đấu sư?" Lúc này nhìn qua, Vân Chi thoáng có chút kinh ngạc, chợt thư thái. Lúc đầu mới phân ly, Tiêu Viêm đã đạt tới cấp độ đấu giả đỉnh phong. Mặc dù lấy hắn đích thiên phú mà nói, đột phá chỉ là chuyện sớm hay muộn, bất quá có thể trong vòng nửa năm ngắn ngủi đã đột phá rất nhanh, hơn nữa còn cũng cổ được lực lượng, thật làm cho Vân Chi cảm thấy có điểm ngoài ý muốn.
"Ân, may mắn mà thôi." Tiêu Viêm cười gật đầu. Ánh mắt đánh giá Vân Chi một chút, vui mừng lẫn sợ hãi lúc trước đã trở nên bình tĩnh, thoáng trầm ngâm một chút, chần chừ hỏi: "Ngươi như thế nào lại đi cùng Đan Vương Cổ Hà?"