Trong sa mạc, âm thanh bén nhọn vang vọng trên hư không. Trong một tiếng nổ vang, một đạo nhân ảnh thoáng hiện ra, dừng lại một chút rồi lại xuất hiện ở cách đó mấy trăm thước.
Nhân ảnh vừa biến mất, một đạo hắc ảnh liền theo sát mà đến, thân hình lao vút như lá liễu trôi nổi trên không trung. Dáng người chập chờn ưu nhã kết hợp với tốc độ hoàn mỹ cực kỳ quyến rũ.
Tốc độ của hắc ảnh so với người phía trước chỉ có hơn chứ không kém, mỗi lần bắn đi đều để lại một đạo tàn ảnh lơ lửng, một hồi sau mới chậm rãi tiêu tán dưới ánh mặt trời. Một đường lướt đi, dĩ nhiên lại xuất hiện tới tám tàn ảnh. Có thể tưởng tượng tốc độ của hắc ảnh kinh khủng như thế nào.
Một chạy một đuổi hồi lâu, bóng dáng Tiêu Viêm lại lần nữa hoá thành một chấm đen trong tầm mắt của hắc bào nhân.
Thản nhiên ngẩng đầu nhìn thân ảnh màu đang đang mang Thanh Liên Toạ phi hành rất nhanh phía trước, lông mày hắc bào nhân khẽ nhíu, thanh âm thì thào có chút nghi hoặc truyền ra từ dưới áo bào: "Tốc độ của người này thật có chút quỷ dị, trong lúc phi hành không ngờ lại không để chút đấu khí tràn ra ngoài. Lực không chế hoàn mỹ như vậy thật sự là hiếm thấy."
"Sao ta không biết ở phụ cận Tháp Ngươi Qua sa mạc có loại cường giả này nhỉ? Loại tốc độ này, cho dù là một ít đấu hoàng cường giả cũng khó có thể so sánh a. Nếu không phải ta có thân pháp đấu kĩ "Phong Nhứ Tàn Ảnh", chỉ sợ cũng khó có khả năng kéo gần khoảng cách. Bất quá dù là như vậy tựa hồ cũng khó có thể đuổi kịp." Dưới hắc bào, một đôi mi nhỏ đen nhánh nhíu thật chặt, biểu hiện ra sự nghi hoặc trong lòng chủ nhân.
"Không thể tiếp tục như vậy a. Nếu không vạn nhất bão cát nổi lên thì sẽ mất mục tiêu..." Chậm rãi thở ra một hơi như hương lan. Hắc bào nhân ngọc thủ trắng như tuyết thò ra từ dưới tay áo bào, chậm rãi kết ấn, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Khoảng cách năm trăm thước là có thể công kích. Hiện tại còn kém một điểm... Gia tốc."
Theo tiếng hô, mũi chân hắc bào nhân điểm nhẹ lên hư không, thân thể ưu nhã xoáy nhẹ trên không trung, liền để lại một đạo tàn ảnh, còn bản thể lại quỷ dị biến mất. Xuất hiện lại thì đã cách hơn trăm thước.
"Oa..." Nhận thấy tiếng gió khác thường bên tai, Tiêu Viêm khóe mắt liền liếc về phía sau. Nhìn hắc bào nhân thân hình thoáng hiện tới gần, không khỏi cười khổ trong lòng.
"Là vị đấu hoàng kia sao... Khó trách có thể đuổi tới a." Dược Lão khẽ thở dài một tiếng, chợt trêu tức: "Ta thấy hắc bào nhân kia tựa hồ đối với ngươi có chút hảo cảm a. Chi bằng thử xem nàng có thể tha ngươi lần nữa hay không?"
"Khụ... Miễn đi. Lần trước nàng có lẽ chỉ là thương hại tình cảnh của ta mà thôi, lần này không giống nhau. Thứ dị hoả này có lực hấp dẫn quá lớn, ta với nàng lại không quen biết. Chỉ cần đầu óc nàng không có vấn đề gì, ta nghĩ hẳn là sẽ dứt khoát đem ta giải quyết, có khi còn không có nửa điểm chần chừ ấy chứ." Nghe vậy, Tiêu Viêm cười khan một tiếng. Vừa muốn thúc giục Dược Lão đẩy nhanh tốc độ, trong lòng đột nhiên căng thẳng. Lông tóc toàn thân lúc này đều dựng đứng cả lên.
"Cẩn thận!"
"Phong Toàn Bích!"
Tiếng quát lạnh lùng nhàn nhạt cùng với tiếng quát cấp bách của Dược Lão đột ngột vang lên. Mà theo tiếng quát, không gian mấy chục thước trước mặt Tiêu Viêm trở nên vặn vẹo. Một mảng tường hoàn toàn do cuồng phong ngưng tụ mà thành đột nhiên xuất hiện. Trên vách tường, vô số phong nhận điên cuồng xoay tròn. Nhìn bộ dáng này, nếu ai đâm đầu tới, sợ rằng sẽ lập tức bị vô số phong nhận cắt thành từng mảnh nhỏ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.