Dưới sự quan sát của Tiêu Viêm, tại thi thể cự xà cháy đen cứng ngắc yếu ớt trên mặt đất, lớp da cháy đen đột nhiên chậm rãi bóc xuống.......
Tốc độ bóc ra từ từ nhanh hơn, đến cuối cùng Tiêu Viêm có thể mơ hồ nhìn thấy, tại bên trong thân thể cự xà, mơ hồ có cái gì đó muốn phá xác chui ra.
" Ực ực." Nhìn một cảnh có chút thần kỳ này, lông tóc cả người Tiêu Viêm có chút hơi dựng cả lên, nuốt một ngụm nước bọt, chậm rãi xoay người lại, ánh mắt gắt gao nhìn cự xà nọ không ngừng bóc lớp da cháy đen, cẩn thận nhẹ nhàng lùi về phía sau vài bước, trong lòng gấp giọng hỏi:" Sư phụ, chuyện gì xảy ra thế này?"
" Bên trong cơ thể rắn lại bắt đầu xuất hiện một cỗ hơi thở...." Trong âm thanh của Dược lão lúc này đã có thêm vài phần ngưng trọng.
" Nàng tiến hoá thành công?" Nhãn đồng hơi co lại, thanh âm Tiêu Viêm khó khăn hỏi.
" Hình như là vậy, cẩn thận một chút." Dược lão cũng có chút không rõ chuyện gì đang xảy ra cho nên trả lời thoáng cũng có chút hàm hồ.
Nghe vậy, trong lòng Tiêu Viêm trầm xuống, trong nháy mắt sau liền ngiêng đầu nhìn đoàn hoả diễm màu xanh giữa không trung, quyết định thật nhanh nói:" Sư phụ, làm thế nào để thu lấy Dị hoả kia? Nhanh lên một chút, không còn thời gian nữa, chờ vật kia chui ra sợ rằng chúng ta sẽ....."
" Cẩn thận!" Tiêu Viêm còn chưa nói dứt lời, Dược lão trong lòng vội vàng quát lên một tiếng cấp bách.
Tại trong tiếng quát của Dược lão, trái tim Tiêu Viêm đột nhiên căng thẳng, hơn một năm khổ tu cũng tạo cho hắn bất kỳ thời khắc nào cũng duy trì sự cảnh giác, lập tức sắc mặt khẽ biến, mũi chân điểm nhẹ trên mặt đất một cái, thân thể cấp tốc lùi về phía sau," Thịch thịch!" ngay lúc Tiêu Viêm lùi nhanh về sau, thân thể cự xà trên mặt đất kia đột nhiên phát ra một tiếng nổ mạnh, lân phiến đen kịt bắn vút ra xung quanh, cả thi thể liền biến thành bột phấn.
Trong nháy mắt thi thể cự xà hoá thành bột phấn đó, một đạo hơi thở kinh khủng đột nhiên phóng ra, với một tốc độ là người ta kinh hãi, liền nhanh chóng bao phủ cả toà thành thị này.
" Nữ vương bệ hạ thành công?" Cảm nhận được cỗ hơi thở trong mơ hồ thoáng có chút quen thuộc này, toàn bộ trên dưới thành tất cả xà nhân đều quay mặt nhìn nhau, chợt vẻ mặt mừng như điên, vô số tiếng gào thét vui mừng kinh thiên động địa vang vọng khắp trời.
Trong chốc lát khi luồng hơi thở này bộc phát, Cổ Hà ở bên ngoài vòng quang mang màu tím này sắc mặt chợt đại biến, cùng lúc đó cơ thể cơ hồ không thể tự mình khống chế được liền nhanh chóng lui về sau mấy chục thước.
Lúc thân hình lùi nhanh, sắc mặt Cổ Hà đầy khó coi hướng về phía Hắc bào nhân đang đứng giữa không trung quát to:" Mau đi, Nữ vương Medusa tiến hoá thành công."
" Đừng hoảng hốt!" Quay mặt về hướng mà hơi thở kinh khủng kia đột nhiên bạo phát, Hắc bào nhân vẫn duy trì được sự bình tĩnh như trước, người khác mặc dù khó có thể cảm nhận hết được sự khác thường trong hơi thở này, nhưng nàng lại rất rõ ràng nhận ra được, cỗ hơi thở này mặc dù cường đại đến kinh khủng, chỉ là mơ hồ không còn sức để tiếp tục nữa.