Trong khu rừng trúc toàn một màu xanh, thân thể mềm mại đầy đặn hoàn mỹ như bạch ngọc hiện ra đầy hấp dẫn khiến miệng lưỡi người ta phải khô khốc.
Dung nhan kiều diễm, trong lúc lơ đãng lộ ra một nét xinh đẹp tựa như yêu tinh, chiếc cổ thon dài trắng nõn, lộ ra đường cong ưu nhã, ánh mặt chậm rãi rời xuống, một đôi kiều nhũ đầy đặn vểnh cao, có lẽ nguyên nhân bởi vì nhiệt độ cao mà một giọt nước xuất hiện ở trên cổ, sau đó thẳng một đường đổ nhào xuống, xẹt qua kiều nhũ đầy đặn mượt mà kia, cuối cùng tạo thành một đường cong thoáng có chút dâm tà rồi chảy xuống.
Tiểu phúc mảnh mai, dường như có chút yếu đuối, nhưng trong khi có vẻ hơi thanh mảnh đó lại lộ ra một cỗ cảm giác mềm dẻo, bằng phẳng mà mềm mại, không có một chút thịt dư thừa, liếc mắt nhìn một cái khiến người ta xúc động không nhịn được vươn tay tới muốn chạm vào.
Phía dưới eo nhỏ đó là cái đuôi rắn màu tím tràn ngập ngang bướng, đuôi rắn hơi hơi đong đưa, không thể nghi ngờ hiện ra phong tình khác thường.
Trong khu rừng trúc nho nhỏ này, khối thân thể mềm mại khiến cho không biết bao nhiêu nam nhân thèm thuồng này, cứ như vậy tr*n tr**ng bại lộ ra, no mắt cho người nào may mắn thấy được.
Trong bụi cỏ, Tiêu Viêm trợn mắt há hốc mồm nhìn khối thân thể mềm mại tr*n tr**ng khiến nam nhân điên cuồng kia, một điều hiển nhiên từ tiểu phúc, một cỗ tà hỏa đột nhiên dâng lên, khiến sắc mặt hắn đỏ au, một lúc lâu sau, mới cắn răng vận chuyển đấu khí, đem tà hỏa đang xao động trong cơ thể đè áp xuống.
" Nữ nhân này... thật là đáng sợ a." Lại ngẩng đầu lên nhưng Tiêu Viêm chỉ dám đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào Dị hỏa đang thiêu đốt giữa không trung kia, cũng không dám tiếp tục nhìn khối thân thể mềm mại xinh đẹp tràn ngập hấp dẫn kia nữa, sợ nếu như không cẩn thận sẽ đem bản thân mình lộ ra.
" Nữ vương Medusa trời sinh có một loại lực mị hoặc, lực mị hoặc này đối với nam nhân mà nói đó chính là liều xuân dược kịch liệt nhất, đương nhiên với thực lực của nàng bây giờ luồng lực tràn ngập mị hoặc như vậy đã đạt tới cảnh giới thu phát tự nhiên. Ách, bất quá khi nàng đang xích lõa như thế thì lực mị hoặc kia sẽ tự nhiên mà phóng thích ra, đúng.... tiểu tử kia cẩn thận một chút đi, trên đầu chữ sắc là một chữ đao đó." Dược lão âm thanh trầm trọng nói lớn.
" Ách..." Nghe được lời Dược lão đột nhiên xuất hiện này, Tiêu Viêm đành phải cười khan hai tiếng, ngượng ngùng gật đầu.
" Sư phụ, lúc nào chúng ta động thủ a?" Nhiệt độ nóng cháy xung quanh khiến Tiêu Viêm phải lau mồ hôi, trong lòng hỏi.
" Chờ một chút đi, mặc dù bây giờ nàng đặt toàn bộ sự chú ý trên Dị hỏa, bất quá nếu phát hiện tung tích của ngươi, khẳng định sẽ đem giải quyết con tôm tép ngươi trước, mặc dù ta có khả năng mang ngươi chạy trốn, nhưng còn Dị hỏa...."
" Vậy cứ tiếp tục chờ đi....." Nghe vậy, khóe miệng Tiêu Viêm nhếch ra, rồi lại trở nên trầm mặc, mắt nhìn chằm chằm vào khu vực trống trải nơi xa không chớp.