Thân thể giống như một con cá phá nước tiến vào trong hồ nước trong suốt, ánh mắt Tiêu Viêm tập trung ở trên sâm bạch hỏa diễm bên ngoài thân thể, không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, lúc này dưới nhiệt độ kỳ dị của Cốt Linh Lãnh Hỏa nọ, hồ nước chung quanh giống như là nước sôi trào lên, trong khi không ngừng bao trùm lấy cái phao màu trắng thì từng đợt chất lỏng màu tím sẫm mà mắt thường khó có thể thấy được, chậm rãi xuất hiện. Chỉ là ngay khi những chất lỏng màu tím đen này sắp tiếp xúc vào màn sâm bạch hỏa diễm thì liền bị Cốt Linh Lãnh Hỏa đóng băng thành từng tia băng cực kỳ nhỏ, sau đó chậm rãi rơi vào trong đáy hồ.
Nhìn những tia băng nhỏ màu tím không ngừng hiện lên quanh thân, da đầu Tiêu Viêm có chút tê dại, không nghĩ tới hồ nước thoạt nhìn rất bình thường này không ngờ lại âm thầm cất dấu nhiều kịch độc trí mạng như thế.
" Tiết kiệm thời gian đi, độc tính của độc dịch này cực kỳ mãnh liệt, mặc dù có Dị hỏa bảo vệ ngăn cản chúng xâm nhập cơ thể bất quá đối với linh hồn lực lượng của ta tiêu hao cực kỳ lớn." Ngay lúc Tiêu Viêm sợ hãi than, âm thanh trầm thấp của Dược lão đột nhiên vang lên trong lòng.
" Vâng." Vội vàng gật đầu, hai chân Tiêu Viêm b*n r*, đầu trồi lên mặt nước, nhìn vào hòn đảo trong trung tâm hồ, thở nhẹ ra một hơi, sau đó hai tay cấp tốc quạt nhẹ, thân thể mang theo một đạo nước bạc từ từ tới gần giữa hồ nước.
Bơi một đường thẳn tắp đến gần vị trí hòn đảo nhỏ ở giữa trung tâm hồ nước, ngay khi Tiêu Viêm sắp thở dài một hơi thì hồ nước lúc trước vốn yên ả đột nhiên ầm ầm bạo khởi, bọt nước đầy trời, cảnh tượng bất thình lình xảy ra làm cho Tiêu Viêm trong lòng căng thẳng, ngẩng cao đầu gắt gao nhìn chằm chằm vào chỗ bọt nước b*n r*, trong nháy mắt sau đồng tử chợt co rút lại.
Nơi mà bọt nước từ từ b*n r*, chỉ trong chốc lát một con cự xà toàn thân đầy bích lục lân phiến, đầu hình tam giác đột nhiên từ đáy hồ vọt lên, sau đó mở cái miệng rộng dữ tợn hung hăng hướng đến Tiêu Viêm đớp tới, trong con mắt hình thoi hiện ra một cỗ ngang bướng hung tàn.
" Mẹ kiếp, cái hồ nước nho nhỏ này cũng thực sự dị thường đó chứ?" Dưới sự công kích cuồng bạo của Dị xà, Tiêu Viêm tức giận mắng một tiếng, bàn tay mạnh mẽ phách trên mặt nước một chưởng, nhất thời nước bắn khắp nơi, mà mượn cỗ lực lượng này thân thể Tiêu Viêm liền hoàn toàn ly khai khỏi mặt nước, hơi hơi nghiêng người đến tận khi cơ hồ cùng với mặt hồ tạo thành một đường song song thì mũi chân như một tia chớp nhẹ nhàng điểm trên sóng nước đang lao đến, nhất thời thân thể Tiêu Viêm " Thịch" một tiếng, tựa như đạn pháo bắn thẳng tới trước.
" Thình thịch, thình thịch, thình thịch!"
Thân hình cuồng mãnh hướng về phía hòn đảo, phía sau vang lên vài đạo âm thanh va đập kịch liệt, đó là thanh thế mà sau khi cự xà công kích thất bại tạo thành.