Cùng lúc khi Hắc bào nhân đem phân thân năng lượng của Nữ vương Medusa đánh tan, trên khuôn mặt của Nguyệt Mị cùng Mặc Ba Tư đồng thời hiện lên một tia cuồng bạo, quay đầu trở về phía sau, hướng đến vô số thủ vệ trên tường thành, gầm nhẹ:" Giết hết những nhân loại đó."
Nghe thấy Mặc Ba Tư hạ lệnh, nhất thời trên tường thành nổi lên những âm thanh phẫn nộ hưởng ứng thật lớn, vô số xà nhân nắm độc mâu trong tay, cước bộ lùi nhanh về phía sau hai ba bước, rồi đột nhiên vọt tới trước, độc mâu trong tay b*n r*, nhất thời trên bầu trời xuất hiện cả một mảng mưa độc mâu tối đen, hướng về đám người Hắc bào nhân cùng Cổ Hà cách đó không xa bắn tới, tiếng gió phá không bén nhọn khiến cho lỗ tai của người nghe mơ hồ có chút ong ong.
Thản nhiên nhìn trận mưa độc mâu trên bầu trời thanh thế kinh người như vậy, thân hình Hắc bào nhân không di động một chút nào, tụ bào chỉ khe khẽ vung lên, nhất thời một đạo long quyển phong màu xanh thật lớn đột ngột xuất hiện lơ lửng trước mặt, long quyển phong màu xanh này không ngừng xoay tròn với tốc độ cao, khiến cả cát vàng trên mặt đất cũng không ngừng bị xoay chuyển, bị hút vào trong đó.
Nhìn long quyển phong càng ngày càng khổng lồ đó, Hắc bào nhân tựa như đuổi muỗi, tùy ý phất tay một cái, nhất thời bạo long quyển phong màu xanh đó đột nhiên b*n r*, khiến trận mưa độc mâu đầy trời khắp đất kia cũng bị lực hút cuồng mãnh của gió lốc tán đi khắp nơi, ngẫu nhiên cũng có độc mâu xuyên qua được cơn lốc nhưng lại khó có thể tạo thành được uy h**p gì đối với đám người Cổ Hà phía sau.
Đôi mắt dưới hắc bào nhìn chằm chằm vào từng trận mưa độc mâu không ngừng từ trên tường thành từng lượt từng lượt lao tới, bị một cơn lốc tùy tiện ngăn cản lại, hơi có chút xoay người lại, nhìn đám người Cổ Hà đang chờ đợi, thản nhiên nói:" Nhanh vào đi thôi, Nữ Vương Medusa hiện giờ đang ở thời khắc mấu chốt, vào lúc này nàng cực kỳ yếu ớt, ngươi nếu muốn lấy được Dị hỏa thì đây là cơ hội duy nhất."
Nghe vậy, Cổ Hà có chút cau mày, trầm ngâm trong nháy mắt sau đó sắc mặt ngưng trọng gật đầu, hắn cũng không phải là cái loại người mềm yếu thương cảm gì, lúc nào cần quyết đoán thì tuyệt sẽ không bởi vì vấn đề đạo nghĩa nhàm chán mà đánh mất đi cơ hội hiếm có.
" Lão sư, Phong Lê, Thượng Tinh, các người hỗ trợ ngăn cản hai ngườ Mặc Ba Tư, ta tiến vào trung tâm thành tìm kiếm Dị hỏa." Bàn tay đột nhiên vung lên, Cổ Hà trầm giọng nói.
" Hắc hắc, nếu ngươi đã nói như vậy, liền dễ dàng đại chiến một hồi rồi, dù sao ngươi là đại gia, thụ thương càng nặng thì thù lao sẽ càng nặng mà." Nghiêm sư nhếch miệng cười to nói.
Nghe vậy Cổ Hà có chút dở khóc dở cười, thân thể khẽ run lên, hai cánh đấu khí thật lớn ở phía sau lưng chậm rãi hiện lên, chân điểm trong không trung một cái, thân thể hướng về phía trong thành thị lao tới.
" Đứng lại cho ta!" Nhìn cử động của Cổ Hà, Mặc Ba Tư cùng Nguyệt Mị ở trên tường thành như một tia chớp lao đến, vẻ mặt âm lạnh quyết tâm ngăn cản lại.