Nghe Nữ vương Medusa nói hàm ý cự tuyệt, rất nhiều người đều cảm thấy ngạc nhiên, tuy nói rằng Dị hỏa có lực lượng cực kỳ khổng lồ, nhưng đối với Xà nhân tộc mà nói thì đồ vật này tựa hồ không mang lại lực hấp dẫn quá lớn? Dù sao đối với huyết mạch âm hàn của bọn họ mà nói, loại Dị hỏa cực kỳ cuồng bạo đầy tính hủy diệt này chính là như nước với lửa, tuyệt không thể dung hợp được.
Cho nên lúc nghe thấy Nữ vương Medusa nói lời cự tuyệt mang theo chút tiếc hận, Cổ Hà cùng với đám người cường giả Nghiêm Sư, Phong Lê bên cạnh vẻ mặt đều đầy kinh ngạc.
" Người đàn bà này đầu có vấn đề chăng....lưu một cái Dị hỏa đối với mình không mang lại bao nhiêu tác dụng để làm gì? Không bằng trao đổi với mình lấy cái có nhiều tác dụng hơn, đó không phải tốt hơn sao?" Nghiêm Sư bất đắc dĩ lắc lắc đầu, khó hiểu được nguyên nhân tại sao.
Một bên, phong hành giả Phong Lê cũng có chút lắc đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Cùng so sánh với sự kinh ngạc của bọn họ, Nguyệt Mị cùng Mặc Ba Tư đang ở trên không tường thành lại khá bình tĩnh, yên lặng hơn rất nhiều, đối với sự cự tuyệt này của Nữ vương Medusa, bọn họ hoàn toàn hiểu được nàng đến tột cùng là muốn làm gì....
" Ài, quả nhiên Nữ Vương bệ hạ thật sự muốn làm như vậy, nếu không nàng hẳn sẽ không dứt khoát cự tuyệt loại điều kiện trao đổi này." Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Nguyệt Mị nhẹ giọng nói.
Mặc Ba Tư hơi gật đầu, trên khuôn mặt âm lãnh xuất hiện một tia lo lắng cùng khổ sở.
" Hắc hắc, không hổ là Nữ vương Medusa a, điều kiện trao đổi hùng hậu như vậy không ngờ lại cự tuyệt một cách dứt khoát như vậy." Đem thân thể nấp kín ở dưới đám cự thạch, Tiêu Viêm hơi ngẩng đầu lên nhìn vị mỹ nhân xinh đẹp đó, không nhịn được l**m l**m môi. Bạn đang đọc truyện tại
" Chính xác là có chút kỳ quái... theo lẽ thường mà nói, Dị hỏa đối với Xà nhân mà nói hình như cũng không có lực hấp dẫn quá lớn a....vậy tại sao nàng ta lại cự tuyệt? Chẳng lẽ sợ hãi sau khi Cổ Hà có được Dị hỏa thì thực lực đại tăng sẽ tạo nguy hiểm đến Xà nhân tộc sao? Nhưng mà lý do này cũng không quá hợp lý a, loại cường giả cùng cấp bậc với Đan Vương Cổ Hà này bình thường cực ít khi tham gia chiến đấu giữ hai phe a, bằng không sợ rằng Nữ vương Medusa này khi vừa xuất hiện sẽ liền đại khai sát giới." Trong âm thanh của Dược lão cũng tràn đầy sự nghi hoặc, trầm ngâm cả nửa ngày trời, một lúc lâu sau đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, run run thất thanh nói:" Chẳng lẽ.....?"
" Làm sao vậy? Sư phụ?" Mày có chút cau lại, Tiêu Viêm trong lòng thấp giọng dò hỏi.
" Đợi chút nữa ta sẽ nói tỉ mỉ với ngươi...." Dược lão trả lời rất nhanh một câu, sau đó lại trở nên trầm mặc, mặc kệ Tiêu Viêm ở trong lòng la hét gì cũng không có đáp lại.
Lại hét lên một tiếng, rồi Tiêu Viêm cũng lắc đầu không nói gì, thấp giọng than thở:" Thần thần bí bí...."
Nữ vương Medusa cự tuyệt khiến Cổ Hà sửng sốt một chút, bất quá tâm tính của hắn cũng không phải người bình thường có thể so được, lập tức vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt rất nhanh bị thu liễm lại, cau mày nhìn Nữ vương Medusa ở xa xa, nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói:" Nữ vương bệ hạ, người cự tuyệt thật sự làm ta có chút ngoài dự tính, ta cũng không quá thích ẩn ẩn giấu giấu làm gì, cho nên với điều kiện trao đổi lúc trước, là ta có khả năng xuất ra đồ vật trân quý nhất, vốn ta tưởng rằng chúng có thể đả động đến tâm tư của Nữ vương bệ hạ. Đáng tiếc... ta tựa hồ đã quên mất."