Trong đại điện hào hoa rộng rãi, một bóng hình xinh đẹp có chút mệt mỏi đang nhẹ nhàng dựa lưng vào ghế. Ánh mắt ngẫu nhiên quét qua quét lại thủy tinh vương tọa màu tím trên đài. Nhịn không được lắc đầu bất đắc dĩ.
Bàn tay xoa xoa cái trán sáng bóng. Trên mặt nữ nhân bỗng nổi lên một nét vui mừng. Ngẩng đầu nhìn phía ngoài đại điện. Một bóng người màu đen bắn vào nhanh như tia chớp.
"Rốt cục chạy tới a... " Nhìn bóng đen tiến vào đại điện. Nữ nhân nhịn không được thở dài nhẹ nhõm một hơi.
"Nguyệt Mị. Đến tột cùng phát sinh chuyện gì rồi? Thế nhưng phát ra liên tiếp ba lệnh giới nghiêm? Bọn nhân loại đó rất mạnh sao?" Người tiến vào đại điện. Rõ ràng là một vị nam tính xà nhân. Thể hình của nam tử có chút cường tráng. Một bộ áo quần đơn giản tùy ý quấn trên người. Trên hai tay. Vẽ đầy hình xăm màu đen kì dị. Tại nơi hình xăm tới chỗ bàn tay. Lộ ra hai cái đầu rắn màu đen dữ tợn. Đầu rắn hơi ngước lên trên. Giống như lúc nào cũng có thể phá thể mà ra. Ẩn ẩn lộ ra một cỗ hơi thở hung lệ.
Liếc mắt nhìn một cái vị nam tính xà nhân này cùng mình tương đương ở trong tộc. Nguyệt Mị khẽ thở dài một hơi. Thoáng đứng thẳng người một chút. Vóc người đầy đặn nhất thời hiện ra hình dáng mê người. Mệt mỏi nói: rất mạnh... Đêm hôm qua gặp phải bọn họ. Ta chạy trối chết. Ân... Nói vậy bọn họ bây giờ cũng phải đến khu vực chung quanh thần điện rồi."
"Nga? Biết chính xác thực lực của bọn họ không?" Nghe vậy. Đồng tử của nam tính xà nhân hơi co lại. Đi vào trong điện. Ngồi xuống cái bàn rộng rãi trước mặt. Trong thanh âm lộ ra vẻ âm lãnh khó có thể che dấu." Một gã đấu hoàng. Ba gã đấu vương. Bốn gã đấu linh." Nguyệt Mị nhếch đôi môi đỏ mọng khêu gợi. Nhẹ giọng nói: "Mặc Ba Tư. Xem ra lần này tựa hồ có chút phiền phức a."
"Bọn người kia. Như thế nào bỗng nhiên tụ tập nhiều cường giả như vậy?" Sắc mặt lộ vẻ ngưng trọng. Nam tính xà nhân được xưng là Mặc Ba Tư nói. Trầm giọng hỏi: "Báo cho nữ vương bệ hạ chưa? Nàng nói như thế nào?"
"Báo rồi. Nhưng nữ vương bệ hạ tựa hồ rất bình tĩnh. Chỉ là làm ta gửi đi tình báo. Đem bọn người đó gọi đến." Nguyệt Mị gật gật đầu. Bất đắc dĩ nói.
"Những người đó đột nhiên đến sa mạc. Hẳn là có mục đích của bọn hắn thì phải?
"Đêm hôm qua ta cùng bọn hắn giao chiến một hồi. Nghe ý tứ của bọn hắn. Tựa hồ là muốn tìm nữ vương bệ hạ..." Ngón tay Nguyệt Mị cầm một sợi tóc đen ngắm nghía. Có chút thích thú nói.
"Tìm nữ vương bệ hạ?" Nghe vậy. Mặc Ba Tư có chút ngạc nhiên. Những nhân loại cường giả đó bình thường không phải e ngại nhất nữ vương bệ hạ sao? Như thế nào bây giờ lại?
"Ta cũng không biết bọn chúng rốt cục là muốn làm gì...Trước kia ngay cả trốn đều trốn không kịp. Hiện giờ lại muốn tranh nhau chen tới... Đầu của bọn bị cửa kẹp rồi thì phải?" Nguyệt Mị thấp giọng trào phúng nói.