Nhìn sa mạc trống trãi, Tiêu Viêm từ từ hồi phục tinh thần lại, cúi đầu liếc về phía giới chỉ trên tay, bất đắc dĩ nói: " Lão sư, bây giờ có thể đi ra được rồi chứ? "
Nghe được Tiêu Viêm nói, giới chỉ đen láng có chút run rẩy, Dược lão từ từ phiêu lãng đi ra, ánh mắt đầu tiên quét qua địa phương bọn người khi nãy biến mất, sau đó hướng Tiêu Viêm, mỉm cười đầy thâm ý: " Xem ra sa mạc này sắp xảy ra vài chuyện đại sự a."
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, một đám người kéo tới gây náo loạn như vậy, sa mạc không loạn mới là lạ, chỉ sợ sau khi Nguyệt Mị trở về, toàn bộ Xà nhân tộc sẽ tiến vào trạng thái giới nghiêm khắp sa mạc.
" Bọn họ đến Tháp Nhĩ Qua sa mạc này để làm gì? Chẳng lẻ Gia Mã đế quốc lại muốn khai chiến với Xà nhân tộc? " Khẽ chau mày, Tiêu Viêm nghi ngờ hỏi.
Nghe cách bọn họ nói chuyện với nhau, dường như là muốn đi tìm Mỹ Đỗ Toa nữ vương." Dược lão nhàn nhạt trả lời.
" Tìm Mỹ Đỗ Toa nữ vương? Mặc dù đội ngũ của bọn họ rất cường đại, nhưng Mỹ Đỗ Toa nhữ vương cũng chẳng tầm thường, hơn nữa, bát đại bộ lạc của Xà nhân tộc cường giả nhiều như mây a, để bọn chúng có cơ hội tụ tập lại một chỗ, ta không nghĩ rằng đám người này có thể bình yên rời khỏi sa mạc." Tiêu Viêm khoanh tay, hả hê cười.Trong đám người kia, chỉ có vị Hắc bào nhân thần bí tạo cho hắn được mốt chút hảo cảm, những người còn lại, cũng là tình cờ gặp được trên đường, Tiêu Viêm đương nhiên không bận tâm lo lắng cho bọn họ.
" Vị Hắc bào nhân kia cũng là một Đấu hoàng cường giả a. " Dược lão cười dài nói.
" Đấu hoàng thì sao chứ? Hải Ba Đông không phải cũng là một Đấu hoàng cường giả hay sao? Nhưng không phải cũng bị Mỹ Đỗ Toa nữ vương khiến cho chật vật như bây giờ sao? " Tiêu Viêm hắc hắc cười, chợt trầm ngâm: " Nhưng nói trở lại, bọn họ tìm Mỹ Đỗ Toa nữ vương làm gì? Xà nhân tộc không hề muốn thấy mặt loài người xuất hiện tại địa phương này mà."
Dược lão bàn tay khe khẽ vuốt râu, mỉm cười nói: Ta cảm nhận được vị trung niên nhân lúc trước có linh hồn cảm giác lực rất cường đại a, như vậy hắn chắc chắn cũng phải là một Luyện dược sư."
" Luyện dược sư? " Nghe vậy, Tiêu Viêm đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó kinh ngạc thất thanh nói: " Luyện dược sư cấp bậc Đấu vương? Điều này sao có thể? "
Nhìn ánh mắt không tưởng tượng đến chuyện này nỗi trên mặt Tiêu Viêm, Dược lão khẽ lắc đầu, lãnh đạm cười: " Ta không cảm ứng sai, hắn đích thật là một Luyện dược sư."
Nhìn Dược lão nhàn nhạt cười, Tiêu Viêm cũng từ từ bình tĩnh lại. Khẽ cau mày, thấp giọng nói: " Nếu như hắn thật sự là một Luyện dược sư, với thực lực Đấu vương, hắn chẳng phải ít nhất cũng phải là Lục phẩm Luyện dược sư? Nhưng trong Gia Mã đế quốc này, Lục phẩm Luyện dược sư chỉ có duy nhất một người! " Nói xong lời cuối cùng, Tiêu Viêm khẽ khép mắt lại. Thở dài một hơi, tựa hồ như muốn đem hết những kinh hoàn tống hết ra ngoài. Nửa ngày sau, hắn mới nhẹ giọng: " Vị trung niên nhân lúc trước, chẳng lẽ chính là Đan vương Cổ Hà? "