Mặt trăng to lớn đang hiện ra ở phía trên của bầu trời. Ánh sáng lung linh huyền ảo bao phủ khắp sa mạc làm cho có cảm giác cả sa mạc như đang được bao phủ bởi một tầng ngân sa.
"Hưu..."
Trong sa mạc an tĩnh, âm thanh xé gió đột nhiên vang lên, từ xa đến gần, một bóng đen đột nhiên từ chân trời phía bắc hiện ra. sau đó mãnh xẹt qua giữa không trung, bởi vì tốc độ cao mà sinh ra cơn gió lốc mạnh mẽ, tạo ra một cái thông đạo bằng cát như là một cái đuôi dài đến trên trăm thước trong sa mạc
Trong cát bụi mù mịt khắp nơi, bóng đen đã từ từ biến mất tại chân trời phía bên này, nhưng cát vàng mù trời vẫn còn chưa kịp rơi xuống, một bóng đen thứ hai lại xuất hiện, tốc độ bay đuổi theo lại càng hung mãnh, thực tiếp đem thông đạo bằng cát mà bóng đen lúc trước tạo ra mở rộng lên gấp đôi.
"Mẹ kiếp "
Nữ nhân này cũng quá kiên nhẫn đi, ta chỉ là một gã đấu sư nho nhỏ mà thôi, có đáng giá nàng lãng phí từng đấy khí lực để đuổi theo không nhỉ?
Hai cánh cấp tốc chấn động, Tiêu Viêm bỗng nghe được tiếng xé gió từ phía sau mình không xa truyền đến.
Hơi hơi nghiêng đầu, nhìn Nguyệt Mị đang cấp tốc đuổi theo phía sau.
mặc dù cách xa nhau khá xa, bất quá hắn vẫn như cũ có thể nhìn thấy nụ cười trên gương mặt xinh đẹp, một nét trêu tức thoáng hiện như kiểu mèo vờn chuột, lập tức không khỏi cười khổ nói.
"Sư phụ..."
Cúi đầu liếc mắt một cái nhìn giới chỉ màu đen trên ngón tay, Tiêu Viêm trong lòng vội vàng la lên.
Tiếng gọi ầm ĩ giằng co chỉ diễn ra trong chốc lát,nhưng không có nhận được một câu trả lời nào đáp lại, Tiêu Viêm biết điều này đại biểu cho ý gì, nhất thời lắc đầu, cảm thấy mình thật đen đủi a...
"Sư phụ a, đây chính là cường giả cấp bậc đấu vương a, rèn luyện cũng không phải là làm theo cách này mà"
Cười khổ thì thào vài tiếng, Tiêu Viêm đành phải bất đắc dĩ lắc đầu,lấy ra một viên hồi khí đan bỏ vào trong miệng, sau đó hai cánh rung lên, tốc độ lần nữa tăng lên
Nguyệt mị không nhanh không chậm vẫn bám sát phía sau Tiêu Viêm, nhìn bóng dáng chạy trốn của hắn bị truy đuổi đến chật vật, không khỏi quyến rũ cười, nhẹ giọng cười nói:"Tiểu tử kia, hay là theo tỷ tỷ đi đến bộ lạc chơi đùa đi, loài người các ngươi không phải thích nhất là mang xà nữ chúng ta làm nô lệ sao? Ta đây cũng đem ngươi thu làm nô lệ của ta, có được hay không?"
Thanh âm cười khẽ vang lên. Dưới tác dụng của đấu khí, chuẩn xác bắn về phía trước truyền vào trong tai Tiêu Viêm.
"Đại tỷ, ngài nếu muốn ph*t t*nh, phải đi tìm người nào thân thể có chút cường tráng đi chứ, ta đây người ngợm gầy nhom, hơn nữa lại không thểt thỏa mãn được ngươi a!"
Mặc dù thanh âm của Nguyệt Mị mềm mại kiều nị. Nhưng Tiêu Viêm vẫn nhân ra sát ý đang toả ra lạnh như băng, lập tức cũng không khách khí, quay đầu lớn tiếng nói.
"Thật là một tiểu tử miệng lưỡi bén nhọn"
Nghe được thanh âm Tiêu Viêm hô to,vẻ mặt Nguyệt Mị đột nhiên lạnh lẽo,cắn răng, cánh tay nhỏ nhắn đột nhiên lộ ra, năm luồng năng lượng màu xanh bắn mạnh ra, quấn quanh lấy nhau. Cuối cùng năng lượng ngưng tụ thành năm đầu thanh xà thật lớn.
Năng lượng thanh xà như tia chớp đột phá trở ngại không khí. Trong thời gian nháy mắt. Tiến đến sau lưng Tiêu Viêm. Nhất thời há to miệng, lộ ra răng nanh, hung hăng cắn mạnh vào sau lưng Tiêu Viêm.