Ngay khi Sắp bị Hỏa diểm trong hồ nham thạch nuốt lấy, thì trong nháy mắt, màu trắng hỏa diễm đột nhiên từ trong cơ thể tuôn ra đem thân thể Tiêu Viêm bao bọc lại.
" Phù …phù.." Từ thân thể, các mảnh nham thạch liền bị b*n r* bốn phía.
Nghe thấy tiếng vang, Tiêu Đỉnh cùng Thanh Lân đem ánh mắt dời về chỗ có tiếng động, nhưng lại không nhìn thấy thân ảnh nào..
" Người đâu?" Nhìn thân ảnh trong nháy mắt không còn thấy, Tiêu Đỉnh không nhịn được, quay đầu nhìn Thanh Vân hỏi.
" A..?" Thanh Lân lui xuống một bước, Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch nhìn vào hồ nham thạch không có chút động tĩnh, Chẳng lẽ thân ảnh nhảy xuống hồ Nham thạch liền bị hóa thành tro bụi, ngay cả hét lên một tiếng cũng không kịp phát ra.
" Hí …" Trong hồ nham thạch đột nhiên truyền ra tiếng kêu của Hỏa linh xà.
Nghe thấy tiếng kêu này, Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Lân hiện lên vẻ vui mừng, Ánh mắt vội vàng dời qua hồ nham thạch, Thấy một người được bao phủ bởi một ngọn lửa màu trắng từ trong nham thạch hiện ra, đang giơ tay với Tiêu Đỉnh và thanh Lân.
" Cảm ơn trời đất …Hoàn hảo không có xảy ra việc gì " Nhìn Tiêu Viêm đang coi thường nham thạch xung quanh, Tiêu Đỉnh mới hoàn toàn thở phào, Toàn thân có chút thoát ra, nhẹ nhàng đặt mông ngồi trên mặt đất, bàn ta xoa mồ hôi lạnh trên trán.
Thân thể đang trôi nổi ở dòng nham thạch, vẻ mặt Tiêu Viêm kinh dị nhìn những dòng nham thạch đang chậm rãi lưu động, những bọt khí ở dòng nham thạch chậm rãi nổi lên, sau đột nhiên bạo liệt ra, một ít nham thạch bắn tung tóe ra, một ít bắn thẳng vào mặt của Tiêu Viêm. bất quá trong giây lát, liền bị màu trắng hỏa diễm thôn phệ đi.
Phía ngoài thân hình, được màu trắng hỏa diễm bảo vệ, ngoại giới tất cả đều bị đẩy ra ngoài, trong thân thể còn có chút lạnh lẽo. Không cảm giác được nóng chảy.
Bàn tay chậm rãi nâng một ít nham thạch, sau đó làm cho nó chậm rãi chảy xuống, Tiêu Viêm chép chép miệng sợ hãi than ãichamj nham thạch như vậy thật là làm cho người ta dựng tóc gáy, nếu đột nhiên bạch hỏa diễm đang bảo vệ biến mất, vậy kết quả của Mình là ….Nghĩ tới con kiến trong chảo lửa, Khuôn mặt hung hăng của Tiêu Viêm thoáng tái nhợt một chút.
" Tiểu tử kia. Nắm chặt thời gian đi chứ. Mặc dù Ta có thể làm cho Cốt linh lãnh hỏa bảo vệ ngươi, bất quá lại rất tổn hao lực lượng tinh linh hồn, Nếu Ta mất đi sự khống chế, ngươi chắc chắn sẽ bị nham thạch thôn phệ.Cho nên, đừng lãng phí thời gian, trước lúc ta chưa tiêu hao linh hồn lực lượng, ngươi phải rời khỏi hồ dung nham. Nếu không. Lúc ngươi suy nghĩ về con kiến trong chảo lửa sẽ thành sự thật, Trong lúc Tiêu Viêm đang sợ hãi than. Tiếng cười của Dược lão vang lên.