Thanh âm chói Tai, Vẫn như cũa cao vút xuyên cả trời cao, Mà theo thanh âm càng cao vút của Thanh Lân, Trong Nhãn đồng ba điểm nhỏ màu xanh biếc trong khoảnh khắc đó chuyển hóa thành ba Đóa hoa nhỏ màu xanh biếc …
Theo đóa hoa màu xanh biếc quỷ dị hiện ra, Một mảnh U quang đột nhiên từ trong đó bắn mạnh ra. Chiếu thẳng vào trán của Hỏa linh xà.
Lúc này U quang bắn thẳng, chiếu sáng vào thân thể khổng lồ của Hỏa linh xà, Chợt cứng ngắc, Đôi mắt Hỏa linh xà có chút hoảng sợ, nhìn chằm chằm vào Tiểu cô nương.
U Quang quỷ dị ở tại thân thể Hỏa linh xà chậm rãi di động cuối cùng dừng ở giữa tâm của cái Đầu Rắn … Quang mang đình chỉ di động, Sau đó chậm rãi thu nhỏ lại, mà khi quang mang thu nhỏ lại, Nhưng trong đó lại chứa ánh sáng càng cường thịnh hơn.
Phạm vi U quang càng ngày càng nhỏ, cuối cùng thu nhỏ lại chỉ bằng lòng bàn tay, Mà lúc diện tích đường u quang nọ thu nhỏ lại, Sau đó U quang bắn mạnh đóa hoa nhỏ màu xanh biếc đó thẳng vào trung tâm đầu của Hỏa linh xà.
Sau khi đóa Hoa xuất hiện, U quang bắt đầu từ từ biến mất, Một lát sau, Đóa hoa trong nhãn đồng của Thanh Lân từ từ tiêu tán, trong nháy mắt hồi phục lại nhãn đồng màu lục như trước …
Sau khi Nhãn đồng hồi phục bình thường, Thân thể Thanh Lân một trạn lay động, Mí mắt rốt cuộc nhắm lại, cuối cùng nằm vật xuống.
Sau khi Thanh Lân nằm vật xuống, Thân thể không lồ của Hỏa linh xà vẫn đang còn ngây ngốc đứng nguyên một chỗ, chỉ bất quá, Ánh mắt nhìn Thanh Lân không cò sự hung ác mà thay thế chính là một ánh mắt hiêng lành..
" Ta giết ngươi!" Đang lúc Hỏa linh xà đang sững sờ thì Tiêu Viêm phá không mà đến, Huyền trọng xícha đen kịt, hung hăng đánh mạnh vào thân thể của Hỏa linh xà, Nhất thời máu tươi cùng với Da thịt bay khắp nơi..
" Hí." Lại bị đánh một đòn vào người, Hỏa linh xà rốt cuồi hồi phục lại thần trí, Thân thể không lồ chằm chằm nhìn vào Tiêu Viêm, Bất quá, khi Ánh mắt đảo qua thật lớn Huyền trọng xích, trong mắt hiện lên nét sợ hãi, lại nhìn thấy sắc mặt nổi giận của Tiêu Viêm, lại một lần nữa tiến vào Hồ nham thạch.
" Mẹ kiếp.." Nhìn Hỏa linh xà một lần nữa chạy trốn, Tiêu Viêm nhịn không được mắng to một tiếng, Sau đó hai cánh rung lên, rất nhanh xuất hiện bên cạnh Thanh Lân, Vội vã ôm lấy, ngón tay bỏ trước mũi dò xét, thấy Thanh Lân đang còn Hô hấp, Mới thở phào một hơi.
Từ giới chỉ lấy ra một Khỏa đan dược chữa thương, Tiêu Viêm nhét vào miệng của Lanh Lân, Lúc này mới ôm nàng đi vào thông đạo, Nhìn Tiêu Đỉnh đang bị thương nhìn Tiêu Viêm cười khổ, Tiêu Viêm ném cho Hắn một khỏa đan dược, Miệng hỏi: " Sao rồi? không sao chứ?"