Trong địa huyệt thật lớn, nham tương đỏ rực, ở trong đó chậm rãi chảy xuôi, thỉnh thoảng có bọt khí thật lớn từ trong nham tương hiện lên, nhưng sau một lát, một tiếng nổ nhỏ vang lên, nham tương trong đó bắn mạnh ra, rực rỡ giống như pháo hoa màu đỏ.
Đứng ở cuối cái thông đạo nho nhỏ, Tiêu Viêm ba người nhìn cái thế giới nham thạch nóng chảy tựa hồ không có giới hạn này, ngoại trừ rung động ra, đều không tự chủ được nuốt vội một ngụm nước bọt.
"Không nghĩ tới dưới nền đất bên ngoài Thạch Mạc thành lại có một địa phương kinh khủng như vậy." Thân thể bao phủ một tầng quang mang màu xanh biếc, Tiêu Đỉnh gạt mồ hôi trên mặt, sợ hãi than.
"Đúng vậy, một thế giới nham tương đồ sộ dưới mặt đất.." Thân thể Tiêu Viêm đồng dạng được tầng đấu khí bao lấy, bất quá nhiệt độ cực cao xung quanh vẫn làm hắn cả người phát sốt.
"Thế này làm sao mà đi? Nơi này đã không còn đường, hơn nữa ta tu luyện chính là mộc thuộc tính công pháp, vừa vặn bị hỏa thuộc tính khắc chế, ta nếu không phải là ngũ tinh đấu sư, chắc cũng không tới được tận đây, đây đã là cực hạn của ta rồi." Tiêu Đỉnh hướng về phía Tiêu Viêm cười khổ nói.
Tiêu Viêm gật đầu. Nếu hắn không phải thuộc hỏa thuộc tính, chắc đã không chịu được nhiệt độ cao mà trở ra rồi. Hơn nữa hắn phát hiện hỏa thuộc tính nơi này so với trong thông đạo cuồng bạo hơn rất nhiều.
"Hô…" Thở nhẹ ra một hơi, Tiêu Viêm cúi đầu nhìn Thanh Lân, không khỏi có chút ngạc nhiên, tựa hồ nàng đối với nơi này còn dễ chịu hơn so với hắn. Phải biết rằng Thanh Lân không có đấu khí a.
Sau khi ổn định lại tâm tình, Tiêu Viêm nhìn chằm chằm Thanh Lân, có thể phát hiện ra bên trong thân thể nàng tựa hồ có một cỗ năng lượng âm hàn không ngừng phóng thích ra. Chính nhờ cỗ năng lượng đó chống đỡ cho nên Thanh Lân mới có thể theo bọn họ đến được cuối thông đạo này.
"Tiểu nha đầu này quả nhiên có điểm kì dị, chẳng lẽ bởi vì huyết mạch xà nhân trong người nàng? Nhưng cho dù là một xà nhân bình thường đi tới loại địa phương này cũng chỉ có thể kêu thảm lùi lại mà thôi, sao lại vậy được nhỉ?" Lông mày hơi cau lại, Tiêu Viêm trong lòng có chút nghi hoặc.
"Hiện tại ngươi muốn làm gì bây giờ?" Tiêu Đỉnh nhìn thế giới nham tương đang quay cuồng, nghiêng đầu hỏi.
"Đệ nghĩ…đệ sẽ đi vào xem sao." Tiêu Viêm trầm ngâm một hồi, nhẹ giọng nói.
"Đi vào? Tiến vào trong thế giới nham tương này sao? Nơi này không có đường a. Chẳng lẽ ngươi đi qua được sao?" Nghe được vậy, Tiêu Đỉnh sắc mặt khẽ biến, nhẹ giọng trách mắng.
"Aa. Tự nhiên khó có khả năng đi qua. Nhiệt độ nơi này, ngay cả sắt thép cũng có thể hòa tan, đừng nói tới ta." Tiêu Viêm cười lắc đầu, đem huyền trọng xích trên lưng gỡ xuống, sau đó thu vào trong nạp giới. Thân thể khẽ run, Tử Vân dực đột ngột từ sau lưng b*n r*.