Trong thông đạo tối đen, Tiêu Viêm ôm chặt Thanh Lân trong lòng, hai người dựa vào độ dốc của thông đạo, không ngừng trượt xuống. Trên bàn tay nhỏ bé của Thanh Lân cầm một miếng nguyệt quang thạch, ánh sáng nhàn nhạt phát ra từ đó, khiến cho Tiêu Viêm có thể phân biệt rõ ràng phía trước có chướng ngại hay không?
Không xa phía sau hai người, hơn mười đạo thân ảnh theo sát.
Thân thể trượt xuống thêm một lúc, ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua hai bên vách động, sau một lúc, có chút ngạc nhiên phát hiện, cái thông đạo này cực kì bóng loáng, cơ hồ không có một hòn đá nào gồ ghề từ trong nhô ra, nhìn qua như bị một cột năng lượng hình trụ cực kì khổng lồ ấn lõm sâu vào.
Sau gần hai ba phút trượt xuống, Tiêu Viêm đã nhìn thấy đáy thông đạo, lập tức bàn chân hơi co lại, sau một lát, một tiếng động nhỏ vang lên, thân thể đã rơi xuống, dáng người hơi khom làm giảm đi phần nào lực phản chấn.
Sau khi hạ xuống, Tiêu Viêm đem Thanh Lân trong lòng thả ra, kéo nàng đi về phía trước vài bước, ánh mắt đảo qua phương hướng phía trước, quả nhiên là phát hiện mười thông đạo tối đen như mực.
Lắc đầu, Tiêu Viêm hướng về phía Thanh Lân cười hỏi:"Ngươi thử cảm ứng một chút đi, chứ nếu đi lần lượt từng cái, không có mất vài ngày chắc không thể đi hết được."
"Ân". Nhè nhẹ gật đầu, bàn tay nhỏ của Thanh Lân lôi kéo Tiêu Viêm, con ngươi hơi chớp chớp, chỉ thấy chúng quanh đồng tử màu bích lục, ba cái điểm nhỏ màu xanh biếc lặng yên hiện ra.
Bởi vì trong thông đạo tối om om,nên cho dù là Tiêu Viêm cũng không nhận ra biến hóa trong đôi mắt của Thanh Lân.
Thanh Lân chậm rãi nhắm con ngươi lại cảm ứng hơi thở trong thông đạo, xung quanh đang yên tĩnh đột nhiên vang lên vài tiếng động, Tiêu Viêm biết là đám người Tiêu Đỉnh đã xuống tới nơi.
Hơi quay đầu, giơ tay làm kí hiệu hàm ý cho nhóm người Tiêu Đỉnh chớ có lên tiếng, rồi chỉ tay về phía Thanh Lân đang nhắm chặt mắt.
Nhìn động tác của Tiêu Viêm, Tiêu Đỉnh gật đầu, cũng làm thế với mọi người xung quanh, khiến một vài người thanh âm định phát ra cũng nén nuốt xuống.
Cầm sợi dây trong tay nắm chặt, Tiêu Đỉnh cùng với các thành viên của Mạc Thiết dong binh đoàn binh đoàn chậm rãi rút ra vũ khí sau đó nhẹ nhàng đứng xung quanh Thanh Lân, ánh mắt không ngừng đảo qua xung quanh.
Thời gian trầm mặc chỉ là trong giây lát, Thanh Lân rốt cuộc cũng mở đôi mắt màu bích lục ra, bàn tay chỉ vào một thông đạo bên trái, nhe giọng nói:"Thiếu gia. Mặc dù có mấy thông đạo khác cũng lưu lại một ít hơi thở, nhưng mà trong thông đạo này lại nồng đậm nhất, xem ra trong nửa năm trước người đó đã ở trong này lâu nhất."