"Ở ngoài Thạch Mạc thành, mặt trời treo lơ lửng trên cao, bên dưới các đoàn viên của Mạc Thiết dong binh đoàn vẫn cẩn thận như cũ tìm kiếm dấu vết.
" Đại ca, ngươi có phát hiện thấy mấy ngày hôm nay, tựa hồ ngay cả một cái bóng của người trong Sa Chi dong binh đoàn cũng không thấy." Đứng ở một chỗ trên cồn cát, Tiêu Lệ quét tầm mắt ra xung quanh, sau một lúc lâu, khẽ nhíu mày, nghiêng đầu qua một bên nói với Tiêu Đỉnh.
Aa, không chỉ có nơi này, ngay cả trong Thạch Mạc thành, số người của Sa Chi dong binh đoàn cũng ít đi rất nhiều, hơn nữa theo tin tình báo của ta, tối ngày hôm qua, tên Ma Tinh dường như đã chết. Bất quá Sa La lại rất bình tĩnh, không có nổi giận, tựa như là không biết chuyện gì vậy." Tiêu Đỉnh nhãn đồng thoáng hiện ra một tia tiếu ý, mỉm cười nói: "Tiểu Viêm tử này càng ngày lại càng làm người ta nhìn không thấu a. Đối đãi với Sa Chi dong binh đoàn như vậy, nhưng Sa La ngay cả một cái rắm cũng không dám đánh, sách sách, cái này đòi hỏi phải có thực lực như thế nào chứ? Thật không biết hắn như thế nào mà làm được?"
"Đích xác có chút làm cho người ta không nói được lời nào. Ài, ngắn ngủi mấy năm không gặp, tiểu gia hỏa này càng ngày càng thần bí." Tiêu Lệ gật đầu, cười khổ nói.
Tiêu Đỉnh cười khẽ, quay đầu đi, ánh mắt quét về một chỗ nghỉ ngơi ở trên cồn cát không xa, nơi đó, một thiếu niên không tiến vào trong lều vải né tránh ánh mặt trời mà là đang phơi nắng nhìn chằm chằm vào mặt trời chói chang, ngồi xếp bằng trên những hạt cát nóng bỏng, chậm rãi hấp thu năng lượng hỏa thuộc tính đậm đặc xung quanh, mồ hôi tùy ý từ trên trán chảy xuống như nước làm ướt đẫm cả quần áo.
"Trước kia khi còn bé hắn thiên phú mặc dù khiến người ta kinh sợ, bất quá điều đó cũng khiến hắn ít đi một phần kiên trì cùng bền bỉ. Ta nghĩ ba năm làm phế vật, mặc dù hắn phải nhận tất cả những khinh thường cùng trào phúng, nhưng nếu nhìn xa một chút, nếu không nếm phải những thứ đó thì sao hắn có thể tiến vào hàng ngũ cường giả được. Ít nhất hắn cũng sẽ không có ý chí quyết tâm một mình đến Tháp Qua Nhĩ đại sa mạc tiến hành khổ tu như ngày hôm nay." Nhìn thiếu niên đang tựa hồ không để phí một giây thời gian, Tiêu Đỉnh khẽ thở dài một tiếng,cảm thán nói.
"Ân". Nghe vậy, Tiêu Lệ cũng tràn đầy đồng cảm gật đầu. Muốn trở thành cường giả chân chính, thiên phú tất nhiên trọng yếu, nhưng nếu không có kiên trì bển bỉ, cuối cùng thành tựu cũng không thể tới đỉnh cao. Đấu Khí đại lục rất lớn, thiên tài cũng không ít, nhưng đỉnh cao cường giả lại chỉ có thể đếm được mấy người mà thôi.
Cho nên, thời kì phế vật hồi đó ảnh hưởng đến con đường trở thành cường giả của Tiểu Vũ sau này, sẽ ngày càng rõ ràng. Có lẽ đến lúc đó hắn sẽ hiểu được, ba năm thời gian làm phế vật cũng phải chỉ là đả kích, mà là một mấu chốt để hắn có thể ma luyện cả đời.