Lúc Tiêu Viêm tới Thạch Mạc thành thì màn đêm đã buông xuống. Mặc dù Tiêu Viêm không uống rượu, nhưng lúc này cũng phá lệ cùng Tiêu Đỉnh, Tiêu Lệ uống đến nỗi say tuý luý.
Hôm sau, Tiêu Viêm đầu óc có chút mê muội, mí mắt từ trong giấc ngủ mơ màng mở ra thì phát hiện, trời đã sáng. Bàn tay xoa xoa đầu có chút âm ỉ, sau đó nghiêng đầu nhìn chiếc chăn mỏng trên người, chậm rãi ngồi dậy rồi hung hăng lắc lắc đầu, cười khổ một tiếng, sau đó khoanh hai chân lại, hai tay kết thủ ấn tiến nhập trạng thái tu luyện, bắt đầu trục xuất hơi rượu còn sót lại ra khỏi cơ thể.
Tu luyện hồi lâu, từ ngón tay của Tiêu Viêm khẽ b*n r*, một luồng tửu khí nồng nặc liền phun ra ngoài.
Sau khi đem hết hơi rượu trong cơ thể bức ra, Tiêu Viêm thở nhẹ một hơi, lúc này mới từ từ mở hai mắt ra, đồng tử màu đen lại một lần nữa khôi phục sự tỉnh táo.
"Cót két!"
Ngay sau khi Tiêu Viêm mở mắt không lâu, cửa phòng đột nhiên nhẹ nhàng bị đẩy ra, một thân ảnh xinh đẹp lặng lẽ tiến vào. Bất quá sau khi nhìn thấy Tiêu Viêm ngồi ở trên giường, hơi kinh hãi, liền vội vã cúi người thi lễ, thanh âm sợ hãi nói:" Tiêu Viêm thiếu gia, ngài đã thức dậy rồi a?"
Cô gái tiến vào, tuổi tác cũng không lớn, nhìn qua tựa hồ so với Tiêu Viêm còn nhỏ hơn chút ít, một thân trang phục thanh nhã màu xanh lục, thân hình mặc dù xinh xắn, bất quá hình như cơ thể ph*t d*c tương đối thành thục, song nhìn qua vẫn thoáng có chút ngây thơ.
Một khuôn mặt trái xoan tinh tế đáng yêu, đích thực giống như một búp bê xinh xắn, bộ dáng rụt rè giống như thỏ con hốt hoảng lo sợ, làm cho trong lòng người trước mặt không khỏi có cảm giác thương sót.
Vừa thoáng nhìn lục y thiếu nữ, Tiêu Viêm cũng sửng sốt một hồi, sau đó hướng về phía nàng hoà nhã gật đầu.
"Tiêu Viêm thiếu gia, ta... ta đến giúp ngài rửa mặt nhé?" Đem chậu nước đang bưng trong tay nhẹ nhàng đặt ở trên giá gỗ ở phía ngoài giường, thiếu nữ đáng yêu đứng ở bên giường khẩn trương, thấp giọng nói.
"A a, không cần đâu, ta tự mình đến." Lắc đầu cười, Tiêu Viêm từ trên giường đi xuống, sau đó đi đến giá gỗ bên cạnh. Tuỳ ý rửa mặt một lần, nghiêng đầu nhìn bộ dáng khẩn trương của thiếu nữ, không khỏi cười hỏi: " Cô tên là gì?"
"A!!!" Nghe vậy thiếu nữ sững người ra, sau đó mở miệng nói: "Ta...ta gọi là Thanh Lân."
"Nga!"
Hơi hơi gật đầu. Tiêu Viêm cầm khăn lau khuôn mặt. Sau đó ném nhẹ khăn vào chậu,rồi ngữa mặt lên trời khoan khoái hít nhẹ một hơi.
Nhìn thấy Tiêu Viêm rửa mặt xong. Thanh Lân vội vàng bưng chậu nước, quay về hướng cửa bước ra.
Quay đầu đi, nhìn bóng dáng xinh xắn của thiếu nữ, ánh mắt của Tiêu Viêm đột nhiên đảo đến vòng eo uyển chuyển nhẹ nhàng của thiếu nữ. Không biết vì sao, hắn có cảm giác vòng eo tinh tế của thiếu nữ kia đang chuyển động dĩ nhiên mang lại một sự hấp dẫn khác thường... Giống như vòng eo quyến rũ của một xà nữ.
"Ta khinh!Ta đang nghĩ lung tung cái gì thế này..."
Không thể giải thích được những ý niệm ở trong lòng làm cho Tiêu Viêm cười khổ tự mắng mình một tiếng. Trở lại bên cạnh giường, bàn tay nắm chặt chiếc chuôi cự đại của Huyền trọng xích quát khẽ một tiếng, sau đó dùng lực nhấc lên. Đem huyền trọng xích vác trên vai, Tiêu Viêm nhẹ nhàng chuyển thân.