Thiếu niên m*nh tr*n đột nhiên xuất hiện làm cho song phương thoáng kinh ngạc. Nhưng chỉ một lát sau, đám dong binh này đã bình tĩnh trở lại, Người xuất hiện là nhân loại thì bọn họ tin rằng: ít nhất hắn cũng sẽ không giúp đỡ cho Xà nhân
Mà đám Xà nhân kia, nhìn thấy Tiêu Viêm - vị khách không mời mà đến này xuất hiện,cũng rất tức giận. Con mắt âm độc hình tam giác nhìn qua Tiêu Viêm,không thèm nói một lời nào, sau đó vung tay lên, Hai gã thực lực đấu giả năm sao đang đứng hai bên Xà nhân vung vẩy cái đuôi, nhìn một cách hung dữ và nhắm về phía Tiêu Viêm phóng đến.
Ngước mắt nhìn lên, Chỉ thấy Tiêu viêm hơi nhíu mày, thần sắc lộ rõ vẻ khinh thườn.
Bàn tay chậm rãi nắm chặt huyền trọng xích, bàn chân nhẹ nhàng bước lên phía trước một bước. Thân hình đang từ tĩnh chuyển sang động. Mọi người chỉ thấy thân hình hắn vọt lên như tia chớp nhanh chóng xông qua thân ảnh của hai tên xà nhân đang vọt tới
"Thình thịch, thình thịch!"
Thân ảnh của Tiêu Viêm vừa lao qua, lại đột ngột dừng lại, nhưng nhìn thần sắc của hai tên xà nhân lại giống như bị trúng đòn cực kỳ nghiêm trọng. thân hình run rẩy dữ dội, rồi máu tươi từ trong miệng điên cuồng phun ra
Nắm chặt huyền trọng xích trong tay, thở nhẹ một hơi, Tiêu Viêm khẽ l**m miệng, ánh mắt khẽ liếc qua, hai tên xà nhân sau khi trúng một chiêu huyền trọng xích thân hình bay ra xa hơn mười thước, cho dù không chết thì cũng bị trọng thương.
" H í "
Từ lúc Vị trí của Tiêu Viêm và Xà nhân thay đổi, rồi Xà nhân trúng chiêu trọng thương, Tất cả đều diễn ra trong vòng mười giây mà thôi, hai bên thắng thua đã rõ ràng
Nhìn Tiêu Viêm thể hiện thực lực. Cả đám dong binh há to miệng, khuôn mặt tràn ngập kinh ngạc, ánh mắt ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào sau lưng thiếu niên. Bọn họ không thể tin tưởng được,với một cơ thể khoẻ mạnh như thế lại ẩn giấu một lực lượng đáng sợ đến như vây.Thực lực người này thật đáng sợ
Khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, Nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm hạ gục hai tên xà nhân như đập con ruồi. Một tên giống như phụ nữ thất thanh kêu lên
Hắc hắc, Tuyết Lam, ngươi không có làm sao chứ?Từ trên cồn cát, một tên nam tử, thần sắc hưng phấn chạy xuống, rất cẩn thận khi đi ngang qua đám xà nhân, Chạy về phía đám dong binh, hướng về nữ tử cười nói.
"Đán Tử... Ngươi không phải quay về Thạch Mạc thành tìm cứu binh đến hay sao? Như thế nào vẫn còn ở nơi này?" Nhìn nam tử. Người...có vóc dáng giống con gái - được gọi là Tuyết Lam. Lông mày hơi nhếch lên, quát lớn.
Bị nữ tử quát mắng. Đán Tử chỉ dám cười khổ một tiếng. Chỉ vào sau lưng Tiêu Viêm, nói "Nha đầu. Đây không phải cứu binh hay sao?"
"Hắn ta ư?" Nghe vậy. Tuyết lam sửng sốt. Quay đầu nhìn lại Tiêu Viêm. Cau mày cẩn thận nói:"Hắn không phải là người của Mạc Thiết dong binh đoàn chúng ta? Ngươi như thế nào mà mời được người ta? Hắn có điều kiện gì kèm theo không?"
" Ta cũng không quen biết hắn. Lúc trước vô tình gặp hắn. Vốn là ta muốn nhờ hắn đi Thạch Mạc thành hỗ trợ thông báo một tiếng..."
Nói tới đây. Đán Tử khuôn mặt thoáng có chút xấu hổ:" Đầu tiên hắn không thèm để ý tới ta. Đến khi ta nói ra ta là người của Mạc Thiết dong binh đoàn. Hắn đột nhiên nhiệt tình đứng lên. Lại còn cho ta giải độc hoàn để chữa thương
…"Chẳng lẽ hắn cùng với Mạc Thiết dong binh đoàn chúng ta có quen biết?" Tuyết lam đưa cánh tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán. Cử chỉ trong lúc lơ đãng lại mang theo vẻ phong tình, làm cho ánh mắt dâm tà của một xà nhân đúng gần đó sang lên.
" Thực sự là ngươi chưa từng nghe đoàn trưởng bọn họ nói qua là bọn họ có quen biết ịa cường giả trẻ tuổi như vậy à? Nhìn thực lực hắn lúc nãy ra tay rất mạnh. Sợ rằng ít nhất hắn cũng là một người bát tinh đấu giả trở lên " Tuyết lam cau lại mày lại, nghi hoặc nói.
"Ta cũng không biết." Đán Tử cười khổ lắc đầu nói:"Bất quá ta nghĩ hắn hẳn là không có ý gì đâu. Nếu không, Hắn cần gì phải mạo hiểm tới cứu chúng ta chứ?"
"Ai... Có cứu được hay không, cho đến lúc rời đi mới là một vấn đề, lần này trong khu vực của xà nhân, bên trong có đến ba gã cửu tinh đấu giả a, cuối cùng, sợ rằng hắn cũng không cứu được mọi người đâu, đáng lẽ hắn cũng không nên tiến vào." Tuyết Lam lắc đầu, có chút lo lắng nói.
Nghe vậy. Đán Tử sửng sốt, ngượng ngùng cười nói:"Ta nghĩ... Hắn hẳn là có thể ứng phó được, dù sao ta cũng đã nói qua với hắn nói qua về thực lực chân chính của xà nhân địa, hắn nếu là không có nắm chắc cục diện nói, l àm sao còn có thể đến đây?"
"Ngươi chẳng lẽ muốn nói vơí ta? Hắn là một người đấu sư?" Tuyết lam lắc lắc mái tóc dài mà xinh đẹp của mìnhi, có chút bất đắc dĩ nói.
"Này..." Đán Tử mấp máy miệng, nhưng cũng không nói ra lời được, mặc dù trong lòng hắn có chút xem trọng thực lực của Tiêu Viêm, nhưng không có khả năng là một đấu sư... Tuổi của hắn bất quá chỉ khoảng trên dưới hai mươi? Chưa đến hai mươi tuổi.. Mà đã là một đấu sư ư? Điều này làm sao có thể a.
"Ai. Hy vọng hắn nắm chắc...", Đán Tử lắc đầu cười khổ, đành phải tự an ủi nói.
Tuyết Lam cau mày,trầm ngâm một hồi. Cuối cùng, cũng chỉ đành sa sút tinh thần lắc đầu, dưới tình huống này, đành phải trông chờ vào thiếu niên có biểu hiện không theo dự tính mà thôi.
Nhìn thấy Tiêu Viêm dễ dàng đánh trọng thương hai gã thủ hạ của mình, con mắt tam giác của tên đầu lĩnh xà nhân hơi hơi co rụt lại, hồng quang lấp loé, điềm nhiên nói:"Loài người, tại sa mạc Tháp Qua Nhĩ này, đã đắc tội với xà nhân chúng ta, đó không phải là sự lựa chọn sáng suốt!"
Tiêu Viêm thản nhiên cười, nắm chặt trọng xích trong tay, không thèm trả lời.