Trong sa mạc mênh mông, bão cát cuồng loạn,thiếu niên thân khoác luyện dược sư trường bào chậm rãi bước đi, phía sau, từng dấu chân lõm sâu trong cát vàng, chỉ sau một lát,tất cả dấu vết đều bị cát vàng phủ lấp, ẩn dưới lòng sa mạc.
Điều kiện khắc nghiệt trong Tháp Qua Nhĩ đại sa mạc có chút ngoài dự tính của Tiêu Viêm, cát vàng dưới chân phơi dưới ánh nắng mặt trời chói chang, chẳng khác những hạt sắt nóng bỏng, mỗi bước chân dẫm xuống,cơ hồ đều khiến Tiêu Viêm mím môi cắn răng.
Chậm rãi bước đi,từng loạt cuồng phong xen lẫn cát bỏng va đập lên khuôn mặt,làm sinh ra cảm giác đau rát, những lúc thế này,Tiêu Viêm không thể không lập tức vận chuyển đấu khí, trên khuôn mặt hình thành một vầng đấu khí nhàn nhạt, lúc này mới tránh cho không bị bão cát hủy hoại mặt mũi.
Song mặc dù điều kiện trong đại sa mạc cực kì nghiêm khốc, bất quá trong đó lại ẩn chứa hỏa thuộc tính năng lượng,điều này khiến Tiêu Viêm cũng vui mừng rất nhiều, có lẽ là bởi vì bị phơi nắng, nơi này nếu như chỉ nói về hỏa thuộc tính năng lượng, cơ hồ so với tiểu sơn cốc trong ma thú sơn mạch kia còn hùng hồn hơn vài phần, hơn nữa,năng lượng hỏa thuộc tính ở nơi này cũng đặc biệt tinh thuần cùng bá đạo, vừa vặn cực kì thích hợp cho Tiêu Viêm dùng để tu luyện Tử hỏa đấu khí.
Tiến vào đại sa mạc vẻn vẹn nửa ngày thời gian, Tiêu Viêm có thể rõ ràng cảm giác được, trong cơ thể Tử hỏa đấu khí lưu hành, so với ngày trước rõ ràng mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Lại chậm rãi bước đi được hơn một trăm thước, Tiêu Viêm lau mồ hôi trên trán, l**m l**m khóe môi có chút khô héo, từ trong nạp giới trung lấy ra một chai nước,dốc mạnh vài hớp, lúc này mới thở phào một hơi lấy ra tấm bản đồ da dê, cười khổ nói:"Sư phụ,nửa ngày rồi, chúng ta vẫn chưa đi vào lộ tuyến như trên bản đồ, hiện tại coi như là tránh được lộ tuyến chính, kế tiếp,nên đi đường nào?"
"Ân... Cứ đi tới chỗ có dấu hiệu hỏa diễm ở hướng đông đi." Dược lão tùy ý nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cầm bản đồ nhìn kĩ một hồi. Cau mày thở dài nói:"Xem như trên này, muốn tới chỗ có dấu hiệu hỏa diễm ở hướng đông, chúng ta ít nhất cần phải mười ngày lộ trình..."
"Hắc hắc, vậy cứ thế đi đi... ở trong sa mạc này, cho dù là đi, cũng là một loại tu hành!" Nhìn Tiêu Viêm sắc mặt khổ sở. Dược lão thoáng có chút hả hê cười nói.
Than thầm một tiếng, Tiêu Viêm ngẩng đầu, nhìn ánh mặt trời chói chang trên sa mạc, khóe miệng nứt ra,đem bản đồ thu vào trong nạp giới, bàn tay nhẹ vuốt Huyền Trọng xích sau lưng, không khỏi cười cười.
Nói đến cũng lạ, Huyền Trọng xích này mặc dù thể tích khá lớn. Bất quá phơi dưới ánh mặt trời chói chang như vậy,lại vẫn như cũ hoàn toàn lạnh lẽo, tựa hồ mặt trời trên kia,đối với nó cũng không có bao nhiêu ảnh hưởng,hơn nữa nó cũng làm tâm trí Tiêu Viêm tỉnh táo không ít, dù sao, nếu bắt hắn mang theo một khối sắt bỏng sau lưng chạy khắp nơi, hắn là tuyệt đối sẽ không làm cái chuyện ngu xuẩn như thế...