Nhìn lão nhân trước mặt bị bao phủ trong lớp bạch sắc quang mang băng tần đầy vẻ yêu dị, Tiêu Viêm trong lòng nhẹ thở phào một hơi, đối với lão nhân thoáng có điểm áy náy mà chìa tay, sau đó xoay người muốn bỏ đi.
"Tiểu tử, ta quả thật đã xem thường ngươi."
Ngay khi Tiêu Viêm xoay người thì từ trong băng tầng truyền ra thanh âm thoáng có chút mệt mỏi của lão nhân.
Cước bộ hơi hơi dừng lại, Tiêu Viêm quay đầu lại, lão nhân ở trong băng tầng chậm rãi mở mắt ra, trong lòng hắn vẫn không hề kinh hoảng, bởi vì hắn biết là với thực lực bây giờ của lão nhân thì không thể đột phá được phiến lá chắn mà dược lão đã thiết lập.
Thở dài một hơi, Tiêu Viêm cười khổ nói:
"Lão tiên sinh, ta đã nói là không muốn trở mặt với ngươi, chỉ là thứ này đối với ta thật sự trọng yếu, cho nên..."
"Ha ha, không nghĩ tới là ẩn cư ở đây hơn hai mươi năm, nhưng hôm nay lại bị một tên tiểu bối làm cho chật vật như vậy, thật sự là có chút đáng buồn a." Lão nhân thanh âm thoáng có chút thê lương, song một lát sau, giọng nói chợt biến đổi, ánh mắt xuyên thấu qua lớp băng tần yêu dị mà nhìn Tiêu Viêm đang ở bên ngoài, thản nhiên hỏi:
"Tiểu tử, bức tàn đồ này đối với ngươi rất trọng yếu?"
Tiêu Viêm trầm mặc một chút, hơi gật đầu.
"Hắc hắc." Thấy thế, lão nhân bỗng cười hắc hắc, nụ cười có chút quỷ dị.
Nhíu mày, Tiêu Viêm không còn để ý tới hắn, xoay người đi ra ngoài cửa.
"Năm đó tại giữa sa mạc mà hao tâm tổn kế mới đoạt được bức tàn đồ này, sau đó ta dựa vào ta nhiều năm kinh nghiệm vẽ bản đồ mà đã hoàn hảo chia nó ra thành hai phần. Một phần trong đó chính là lúc cái mà lúc trước ngươi đã lấy đi, phần còn lại... Hắc hắc." Lão nhân cười lạnh nói.
Cước bộ lại một lần nữa dừng lại, Tiêu Viêm quay lưng về phía lão giả, thủ chỉ từ nạp giới b*n r*, bức tàn đồ rất nhanh xuất hiện trong lòng bàn tay, Tiêu Viêm để trước mắt quan sát kỹ càng, quả nhiên đã phát hiện là kích thước của bức tàn đồ này so với cái mà lần trước hắn đã đoạt được tại sơn động trong ma thú sơn mạch thì nhỏ hơn một nửa.
Bàn tay nắm chặt tàn đồ, Tiêu Viêm sắc mặt thoáng có chút khó coi. Hao hết tâm lực dĩ nhiên chỉ có thể đoạt được một nử bức tàn đồ, điều này thật sự là làm cho hắn có chút tức giận.
Nhẹ thở ra một hơi. Tiêu Viêm đem tàn đồ cẩn thận cất vào trong nạp giới rồi chậm rãi xoay người lại lạnh lùng nhìn lão nhân nói:
"Ngươi vốn không cần đem này bí mật này nói ra. Hơn nữa ngươi cũng biết là ta sẽ không muốn giết ngươi, nhưng ngươi hiện tại nhưng lại tự mình nói ra... Ngươi muốn ta hạ sát thủ?"
" Hắc hắc. Tiểu tử. đừng đem tử vong ra mà uy h**p ta. Ta sống hơn phân nửa cuộc đời, còn cái phong ba nào mà chưa trải qua? Lúc ta tung hoành ở Gia Mã đế quốc thì ngươi còn chưa có xuất sanh! Chẳng lẽ còn sợ ngươi uy h**p? Cìn nữa, nếu như ta bỏ mạng thì cho dù ngươi có bản lĩnh thông thiên thì cũng không thể có được phần còn lại của bức tàn đồ. Hắc hắc. Đến lúc đó. chỉ cần thiếu đi một tiểu bộ phận thì ngươi có đem cả bức bản đồ mà khâu lại đầy đủ thì cũng không thể tìm được vị trí chỉ dẫn nơi cất giữ bảo vật." Đối với giọng nói lạnh lùng ẩn chứa sát ý của Tiêu Viêm thì lão nhân đáp lại một cách xem thường.