Dưới lớp bạch sắc băng hàn khí vụ bao phủ cả căn phòng ốc, Tiêu Viêm trong lòng thoáng hiện lên một tia không ổn, bởi vì hắn nhận ra rằng lớp khí vụ này đã làm cho hắn mất cảm giác về phương hướng, hơn nữa thì sau khi lớp khí vụ đậm đặc này xâm nhập vào cơ thể thì Tiêu Viêm rõ ràng cảm giác được tốc độ của mình đã bị chậm lại rất nhiều.
Còn chưa chính thức giao phong đã bị đối phương kiềm chế tốc độ, Tiêu Viêm cảm giác hết sức ngưng trọng, trong lòng vừa động, cỗ tử sắc khí vụ từ tiểu phúc bên trong cơ thể chỗ nhất thời phân tách ra thành từng đợt từng đợt tử hỏa đấu khí, tử hỏa đấu khí theo kinh mạch rất nhanh mà lưu chuyển, chỉ trong nháy mắt, Tiêu Viêm thân thể bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, một cỗ tử sắc đấu khí nhàn nhạt toả ra, bao trùm lấy thân thể hắn ở bên trong, đấu khí toả ra, từng đợt từng đợt tử hỏa đằng bốc lên mà thiêu cháy lớp băng hàn khí vụ xâm nhập vào cơ thể hắn thành một mảnh hư vô.
Đấu khí toả ra, Tiêu Viêm rõ ràng cảm giác được trạng thái của bản thân đã tăng lên rất nhiều, thủ chưởng lập nắm chặt huyền trọng xích ở sau lưng mà dùng sức rút ra. Một thanh âm khẽ vang lên, trọng xích cắm mạnh vào mặt đất mà tạo ra một cái ấn ký thật sâu.
Thủ chưởng nắm chặt trọng xích, Tiêu Viêm ánh mắt cẩn thận quan sát xung quanh lớp khí vụ lạnh lẽo. Nguồn truyện: Truyện FULL
Sau khi Tiêu Viêm phóng thích ra tử hoả đấu khí phụ thể thì từ trong cỗ bạc sắc khí vụ đang bao vây chung quanh truyền ra một thanh âm trầm thấp kinh ngạc. Hiển nhiên là vị thần bí lão nhân kia cũng không từng ngờ tới là Tiêu Viêm lại có thể triệu hồi ra thêm đấu khí sa y vào hỏa diễm.
"Lão tiên sinh, tại hạ không có ác ý, cũng không muốn quấy nhiễu lão tiên sinh ẩn cư, chỉ là bức tàn đồ này là cực kì trọng yếu đối với ta, mong lão tiên sinh thông cảm một chút!" Ánh mắt đảo qua chung quanh, Tiêu Viêm la lớn.
"Hừ, năm đó ta hao tổn không biết bao nhiêu tâm kế mới đoạt được, mặc dù đã nghiên cứu vài chục năm mà vẫn không thể khám phá ra lợi ích của nó, bất quá ta ít nhất cũng biết được là nó ẩn chứa bí mật tuyệt đối không nhỏ, muốn để cho ta vô duyên vô cớ mà giao cho ngươi? Nằm mơ!" Tràn ngập hàn vụ bao bọc bên ngoài, lão nhân cười lạnh nói.
Nhíu mày, Tiêu Viêm lại định mở miệng. Trong lòng lại thoáng rùng, trọng xích trong tay nhanh chóng giơ lên che chắn trước người, sau đó thân thể rất nhanh ẩn vào phía sau.
"Phốc..." Theo tiếng xé gió vang lên, vài đạo bạch sắc băng thích từ trong đám khí vụ mãnh liệt bạo xuất ra, rồi đinh đinh đang đang va chạm vào trên thân huyền trọng xích trước mặt Tiêu Viêm.
Băng thích sau khi đâm vào trên thân huyền trọng xích thì bị tan ra, hóa thành băng thuỷ mà đọng lại trên thân huyền trọng xích. Còn lúc này, Tiêu Viêm nắm trọng xích trong tay lại là cảm nhận được một cỗ cảm giác băng lãnh truyền lại, không ngừng truyền vào bên trong cơ thể.
Sắc mặt hơi đổi, Tiêu Viêm thủ chỉ khẽ b*n r*, tử sắc hỏa diễm mãnh liệt từ trong lòng bàn tay hiện lên, sau đó liền bắn nhanh vào trên thân xích, đem số băng sương hàn khí toàn bộ đánh tan đi.