" Băng linh hàn tuyền.?"
Nghe danh xưng từ trong miệng của Tiêu Viêm, Phất Lan khắc cùng Áo Thác rõ ràng sửng sốt một hồi, Kinh dị nói:" Tiểu tử kia, Băng linh hàn tuyền cực kỳ thưa thớt, Lại là thiên tàu dị bảo, Hơn nữa Lấy thực lực bây giờ của ngươi, căn bản không cần loại đồ vật này?."
Tiêu Viêm cười cười, có chút hàm hồ nói:" Ta xác định rất cần thứ này, hai vị Đại sư, Các người có biết Tại Luyện dược sư công hội có ai có Hay không? Nếu như có người có, Ta có thể đem giá cao để giao dịch "
" Giá cao? Tiêu Viêm, Ngươi cần phải biết, Băng linh hàn tuyền không phải chỉ dùng Kim tệ là mua được, Hơn nữa, Nếu người khác có thứ này cũng khó có thể Đưa ra trao đổi a" Phất Lan khắc lắc đầu nói.
" Aa, Ta đây tự nhiên biết, Nhưng vẫn mời Hai vị Đại sư điều tra cho, Nếu thật sự có người có, Ta có thể xuất ra vật có thể làm cho hắn hài lòng ". Tiêu Viêm gật đầu, có chút khách khí nói.
Thấy Tiêu viêm kiên trì như vậy, Lông mày của Phất Lan Khắc cau lại, Sau đó lại nhìn phía Áo Thác, Bất đắc dĩ gật
đầu.
" Ngươi chờ một lát" Áo thác đứng dậy. nói với Tiêu viêm một tiếng, sau đó xoay người đi vào thư phòng bên cạnh.
" Lão gia hỏa này là phó hội trưởng Luyện Dược sư Nham Thành, mặc dù thường ngày không Làm gì, Ít quản lý đến sự vụ của Công Hội, Bất quá những vụ giao dịch khác, Bình thường là do Hắn chủ sự " Phất Lan Khắc đưa mắt nhìn Áo Thác tiến vào thư phòng. Nhìn Tiêu Viêm cười nói.
Mỉm cười gật đầu, Bàn tay của Tiêu Viêm khoát lên tay ghế, Ngón không tự chủ nhịp nhàng gõ nơi tay ghế, Khuôn mặt mơ hồ có chút chờ mong.
Chậm rãi bưng chén trà nhấp một hớp, Khuôn mặt Phất Lan Khắc tùy ý ngước lên, Nhìn Tiêu Viêm bộ dáng trấn tĩnh,Trong lòng không khỏi có chút nghi hoặc:" Băng Linh Hàn tuyền thật sự rất trọng yếu đối với hắn sao?"
An tĩnh chờ đợi một hồi lâu. Áo thác mới ôm một quyển sách cổ dày, Từ trong phòng bước ra, Đem đặt ở trên mặt bàn, quay đầu nhìn Tiêu Viêm bất đắc dĩ nói:" Xin lỗi, Ta đi tìm các cuộc giao dịch mới nhất của Gia Mã đế quốc, cũng không phát hiện có ai có được Băng Linh Hàn tuyền …"
" Vật kia thật sự là rất thưa thớt, Hơn nữa Nó cần sự bảo tồn cự kì nghiêm khắc. Ta nhớ kỹ trước đây từng có một vị Tứ phẩm Luyện dược sư từng ở chỗ Lạnh vô cùng, may mắn kiếm đuợc một ít băng linh hàn tuỳên. Bất quá bởi vì cất
giữ không cẩn thận, Liền bị hóa thành một đám sương trắng tiêu tán mất …" Áo Thác có chút tiếc nuối nói.
Nghe vậy. Tiêu Viêm thờ dài một hơi, khuôn mặt hện lên vẻ thất vọng, Nhẹ lắc đầu. Cười khổ nói:" Nếu như thật sự không có. Vậy thì thôi vậy. Thật là làm phiền hai vị "