Ở đại môn, một dáng người thon dài, dung mạo thanh khiết như băng trên núi tuyết, khuôn mặt tinh xảo, đôi mi thanh tú, thân thể lả lướt thon thả, mặc một bộ váy áo màu bạc cùng làn da như ôn ngọc càng làm cho nữ tử này có thêm vẻ lạnh lùng. Khiến cho người khác kinh ngạc hơn chính là mái tóc màu bạc kéo dài đến thắt lưng.
Loại tóc màu bạc này, không phải giống như bị bệnh rồi biến dị sinh ra, mà êm ái như những tia bạc, phất phơ đãng đãng, làm cho nàng có lực hấp dẫn đến kì dị.
Ánh mắt tinh tế đánh giá một phen, Tiêu Viêm trong lòng không khỏi sợ hãi, khó trách có thể làm cho phần lớn người trong đại sảnh ánh mắt nồng cháy như vậy.
Cùng nàng so sánh, với vị nữ tử tên là Lâm Phỉ kia, ít đi một phần tính chất kì ảo, đặc biệt mái tóc màu bạc tinh khiết lộng lẫy, càng làm cho một ít nữ tử trong lòng không khỏi có chút ghen ghét.
Ánh mắt quét ngang, Tiêu Viêm chậm rãi thu hồi mục quang của mình, hơi nghiêng thân thể, tự giác tránh ra nhường đường đi.
Ngân bào nữ tử chậm rãi đi đến, nhìn liếc qua Tiêu Viêm ở bên cạnh rồi đi đến chỗ của Phật Lan Khắc.
Đứng một bên, Tiêu Viêm ngửi thấy một làn hương nhàn nhạt phảng phất ra từ trong cơ thể nàng, trong lòng than thở một tiếng:"Cực phẩm."
"Sư phụ" Đi tới trước mặt Phật Lan Khắc, ngân bào nữ tử trên gương mặt thoáng lộ ra một nét tiếu ý, trong chốc lát, nụ cười như băng liên nở rộ trên núi tuyết, làm nhân sinh lại thêm kinh diễm.
"Ài, ngươi rốt cuộc cũng tới rồi. Áo Thác lão gia hỏa này đã sớm không chờ được nữa." Ánh mắt nhu hòa nhìn đệ tử đắc ý của mình, Phất Lan Khắc vui mừng nói.
"Áo Thác đại sư" Ngân bào nữ tử quay đầu, đối với Áo Thác đang đứng một bên hơi cúi người thi lễ.
"Tuyết Mị nha đầu vẫn hiểu lễ phép, so với …Khụ, tốt lắm, tốt lắm, cũng nên bắt đầu thôi."Cười gật đầu, Áo Thác quay về phía đệ tử của mình đang bĩu bĩu môi, vội vã sửa lời.
Hơi gật đầu, Tuyết Mị nhìn kĩ xung quanh, rồi cũng tiến vào trong bãi đá. Nàng cùng Lâm Phỉ vừa vặn cách nhau một cái bàn.
Hai người đối mặt, cơ hồ là hoa lửa tóe ra. Xem ra bọn họ tựa hồ cũng không vừa lòng nhau.
"Hừ. Cố gắng đừng để nổ cái đỉnh. Ngươi thất bại cũng không sao nhưng đừng làm ảnh hưởng đến ta." Ngọc thủ vỗ nhẹ vào cái dược đỉnh trước mặt, Lâm Phỉ mũi thon hếch lên, hừ nhẹ nói.
"Ta nghĩ, dù không quấy nhiễu thì ngươi cũng có thể thất bại mà. Mà cái có thể này hình như không nhỏ." Tuyết Mị cười nhạt nói. MẶc dù biểu hiện của nàng có vẻ lạnh lung, bất quá đối với đối thủ đã cạnh tranh nhiều năm với mình, vẫn như cũ khó có thể giữ bình tĩnh.
"Khụ. Tốt lắm…" Nhìn khảo hạch chưa bắt đầu nhưng mùi vị hỏa dược giữa hai người đã nồng đậm, Phật Lan Khắc bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó cười với Tiêu Viêm đang ở một bên rồi nói:"Tiểu tử kia. Ngươi cũng tới nơi đó đi. Ta rất chờ mong biểu hiện của ngươi a. Nhưng nếu như thất bại cũng không có vấn đề gì cả, ngươi còn có rất nhiều thời gian."