Đi vào luyện dược sư công hội, một mùi thơm nhàn nhạt bay tới làm cho thần trí con người có chút thoải mái.
Trong đại sảnh nhân viên cũng không nhiều, chỉ có một ít người đang an tĩnh làm chuyện của mình. Tựa hồ nghe được tiếng bước chân, một số người ngẩng đầu, ánh mắt liếc nhìn thành niên đang mang trên vai một cái hắc xích thật lớn cơ hồ kéo dài tới mặt đất, trong mắt thoáng hiện nét nghi hoặc, sau đó lại vùi đầu vào làm việc. Họ không cho rằng có ai gan lớn lại đến làm loạn tại luyện dược sư công hội.
Đứng một lúc trong đại sảnh vắng lặng, Tiêu Viêm lắc đầu, vừa muốn tìm một người hỏi cách lấy luyện dược sư huy chương thì một nữ tử mặc quần áo xanh nhạt vội vàng từ hậu trường đi ra, sau đó bước nhanh đến chỗ của Tiêu Viêm.
"Vị tiên sinh này, nhìn bộ dáng của ngươi, hẳn là lần đầu tiên đến luyện dược sư công hội Hắc Nham thành?" Đi tới trước mặt Tiêu Viêm, thanh y nữ tử đôi mắt đẹp quét một vòng mỉm cười hỏi.
"Ừm" Đánh giá một chút thanh y nữ tử trước mặt, bộ dáng mắt ngọc mày ngài, thật khiến cho người ta yêu thích. Tiêu Viêm cười nói:"Đích thật là lần đầu tiên đến, ta muốn đến lĩnh một cái luyện dược sư huy chương."
"Ồ, hóa ra ngài cũng là một luyện dược sư ư?" Nghe vậy thanh y nữ tử rõ ràng giật mình, mỹ mâu lại quét ngang trên người Tiêu Viêm, ngạc nhiên hỏi.
"Ừm. Có thể nói cho ta biết trình tự không?" Cũng không để ý đến tia kinh ngạc trong mắt nữ tử, Tiêu Viêm cười gật đầu nói.
"Mời ngài đi sang bên này." Nhìn thấy Tiêu Viêm gật đầu xác định, thanh y nữ tử hơi kinh hãi, trên mặt rõ ràng thêm vài lần cung kính, lui ra phía sau vài bước, đi tới quầy trước, nhìn Tiêu Viêm mỉm cười nói.
Từ trong quầy lấy ra một mảnh da dê đã ố vàng, bàn tay trắng nõn của thanh y nữ tử có chút ưu nhã cầm bút, ngẩng đầu hướng về Tiêu Viêm nói:"Tiên sinh, mời nói ra tên của ngài, tuổi tác. Tên đạo sư của ngài, chắc phải nhờ ngài viết luôn rồi."
"Tiêu Viêm, mười chín tuổi. Đạo sư…Dược lão " Tiêu Viêm trầm ngâm một hồi rồi cười nói.
"Tiên sinh không ngờ còn trẻ như vậy."
Nghe tuổi tác của Tiêu Viêm, Nhã Hàm trong lòng không khỏi sợ hãi than nhẹ một tiếng. Mỉm cười vỗ mông ngựa một cái nho nhỏ. Mày liễu đột nhiên nhíu xuống, suy tư một lát, sau đó có chút xấu hổ nói:"Tiên sinh, tên đạo sư của ngài, tựa hồ không có trong ghi chép của luyện dược sư công hội chúng ta."
"Lão nhân gia thích ẩn cư, cho nên cũng chưa từng ghi chép qua. Như thế nào? Nhất thiết phải ghi tên người sao? Như vậy thì…Thôi đi." Cau mày, Tiêu Viêm lắc đầu sau đó xoay người muốn đi. Hắn không nghĩ tới sẽ phiền toái như vậy.
"Tiên sinh, xin chờ một lát." Nhìn thấy Tiêu Viêm rời đi, Nhã Hàm vội vàng nói:"Mặc dù không có ghi chép đạo sư của ngài, bất quá chỉ cần ngài thông qua khảo hạch, vẫn có thể lĩnh huy chương như thường."